Hiển thị các bài đăng có nhãn Ẩm thực. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ẩm thực. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011

ĂN KIÊNG



Ông phải kiêng những thứ này: Đồ ăn thì chua, cay, nóng, lạnh và tanh. Rượu thì tuyệt đối. Bia thì có thể nhưng ít thôi. Rượu vang cũng thế! Thuốc lá cấm tiệt. Nhớ chưa? Trong thời gian uống thuốc, ông ăn uống theo đúng chỉ dẫn như thế nhé!

Vâng vâng dạ dạ rồi mang cả một đám thuốc Đông Tây y kết hợp về. Ra tới xe, kể lại câu chuyện ăn kiêng, cậu lái xe bảo: “Ơ, thế kiêng thế thì kiêng hết rồi còn gì nữa anh! Này nhé, đồ chua thì rau luộc, canh chua, mắm pha chế, vắt chanh. Đồ cay thì cái gì bây giờ chả có tí cay cay. Đồ nóng cũng kiêng, lạnh cũng kiêng thì hết tất cả. Chưa kể đồ tanh là anh phải cách xa cá mú, tôm, cua, ốc, ếch… Rượu, bia, thuốc lá, vang viếc gì cũng phanh cả thì thôi thế là tèo đấy anh ạ!”.

Ngẫm đi, ngẫm lại thấy đúng! Ừ nhì, kiêng thế thì kiêng sạch bách còn cái quái gì có thể dùng nữa chứ! Nhưng chưa biết xử trí thế nào thì cậu lái xe lại hỏi tiếp: “Thế còn cái khoản kia hả anh? Cũng tạm biệt chim én nốt hả?”. “Ừ, anh thì quan trọng gì chuyện ấy! Anh già rồi mà! Kiêng hay không cũng thế thôi!”.

Chợt nghĩ tới một câu chuyện vui đọc ở đâu đó.

Một người đàn ông vào khám bác sĩ. Sau một hồi thăm khám, bác sĩ phán: “Ông phải kiêng rượu, bia, thuốc lá. Kiêng dứt điểm, nhớ chưa? Cả cái khoản phụ nữ nữa, ông hãy tránh cho thật xa, nếu không là toi đấy nhé!”. “Vâng, nhưng nếu kiêng thế thì tôi biết lấy cái gì để chứng tỏ mình còn là đàn ông nữa chứ!”. “À, còn nhiều chứ, cắt tóc, cạo râu thì ông cứ việc thoải mái nhé!”.

Chán!



Thứ Hai, 28 tháng 3, 2011

QUÁN ỐC CỔ



- Anh ơi, nhóm là gameshow bọn em được thưởng, chia nhau rồi còn ít quỹ, chiều tối nay sẽ ăn chơi đập phá. Mời anh đi cùng bọn em luôn cho vui!

- Đi đâu? Ăn chơi gì?

- Ăn ốc, chè, nộm và vân vân vân vân

- Trời đất ơi, xin các cô, ăn ốc thì tôi chịu, có gì đặc biệt ở cái vụ ốc ấy?

- À, đây là một quán ốc cổ, quán ốc có từ rất lâu rồi, từ khi bọn em chưa ra đời cơ. Rất là hay, rất là ngon và cũng rất là đắt. Khoản đắt thì không sợ vì đã có quỹ rồi.

Chuyện đến đây thì tò mò thật sự. Sao lại có quán ốc cổ nhỉ? Thông thường những hàng quán lâu năm, từ đời nọ qua đời kia, người ta sẽ gọi là quán gia truyền. Ví dụ, phở gia truyền, bánh cốm gia truyền… chứ có mấy ai gọi là phở cổ, bánh cốm cổ đâu nhỉ?

Nhưng hàng ốc này thì quyết không gọi là ốc gia truyền, mà phải là hàng ốc cổ. Một cách gọi thật độc đáo, đúng với nghề nghiệp của mình. Đã đặt tên, đặt slogan, đã làm mẫu quảng cáo là phải độc, phải ấn tượng, phải khác người và nhất là phải để người ta nhớ mãi.

Quán ốc cổ chiều tối nay mình không đi, nhưng đã có một bài học thật tốt từ cách làm PR dân dã của những người buôn bán nhỏ vỉa hè. Bài học này, ở trường đại học không có mà dạy đâu đấy nhé!



Thứ Ba, 16 tháng 11, 2010

THỊT CHUỘT 2




Nhưng chuột ở đâu mà nhiều thế? Nếu chuột bố, chuột mẹ, chuột ông, chuột cháu, chuột chắt, chuột chít... mà cứ bị vồ tới tấp như vậy thì lấy đâu ra nhiều chuột để cho chúng ta làm món chuột lá nốt, chuột cuốn, chuột xé phay, chuột lúc lắc, chuột nướng, chuột ram mặn, chuột băm nhỏ xào rau mò om, chuột ninh nước dừa, chuột ngũ vị, chuột khô...? Tôi có được một người bạn khá thông thạo về chuột giải thích rằng giống chuột sinh sản nhanh lắm. Mỗi con chuột cái hàng năm cho ra đời tới gần 400 con chuột con, cháu, chắt, chít, chụt, chịt... Tất nhiên, không phải con nào cũng sinh sản như vậy và cũng khó có con nào thọ đến một năm mà chưa bị tóm. Cũng may, nếu không chẳng mấy chốc mà mặt đất này đầy chuột!

Thịt chuột sau khi làm lông và lột da có mầu trắng như sáp. Người miền Bắc thường thích các món quay, rán ngũ vị và hầm. Còn người miền Nam thì có thể làm tới 12 món "đỉnh cao" từ thịt chuột. Tại các quán bia ở TP. Hồ Chí Minh, bạn dễ dàng phát hiện ra danh mục món ăn về chuột trong menu như chuột đồng tắm, chuột om nước dừa và chuột xào xả ớt,…Tùy theo tài năng của người đầu bếp, theo xuất xứ của chủ nhân quán ăn mà tại mỗi nơi cách thức chế biến chuột có khác nhau, song nói chung, chuột là món ăn quen thuộc với người dân miền sông nước. Mỗi năm, vào lúc nước lũ dâng cao, chuột rời bỏ cánh đồng và chạy leo lên gò cao để tránh nước. Khi đó người dân sẽ bơi thuyền theo dòng nước tóm bắt chuột. Nếu bắt được quá nhiều không bán hết, người ta cũng phơi khô hoặc ướp muối để ăn dần.

Chuột không những là món ăn thân thuộc với người dân Việt Nam ở nhiều vùng Nam, Bắc mà tôi nghe nói ngày trước, một số địa phương ở Hưng Yên, Bắc Ninh, thậm chí còn bắt buộc phải có món thịt chuột bên cạnh rượu, chè, thuốc lá... trong lễ vật dẫn cưới của họ nhà trai. Không rõ điều đó đúng không, song cho tới nay, tại hai địa phương này, một vài nơi vẫn giữ truyền thống săn chuột, vừa ăn vừa bán. Chuột là một món ăn ưa thích của rất nhiều lứa tuổi, không chỉ đàn ông mà ngay cả phụ nữ lẫn trẻ em cũng rất mê mẩn.

Riêng tôi, hồi còn nhỏ, có một lần bố tôi làm món chuột đồng luộc ép lá bưởi cho anh em chúng tôi. Tôi còn nhớ là ngon lắm, mặc dù cách thức chế biến cực kỳ đơn giản. Chuột đồng làm sạch, lột da, sau đó hấp cách thủy rồi vớt ra bọc lá bưởi già và ép dưới cái thớt gỗ nghiến nặng chình chịch. Thịt thơm, bùi lắm. Vậy nhưng tôi chẳng dám đoan chắc bây giờ nếu mình ăn món này có còn ngon như thế nữa hay không? Hồi ấy còn bao cấp, thịt cá ít lắm. Tụi sống ở nhà quê, cả năm không nhìn thấy miếng thịt thì thịt gì chẳng ngon. Đã lâu lắm rồi không được ăn lại thịt chuột nhưng nghe nói rất "đỉnh cao". Thậm chí, có người còn cả quyết rằng phàm đã chén món thịt chuột thì sau đó thấy thịt gà, vịt, ngan, ngỗng cũng chẳng là cái gì nữa hết!

Tụi cam đoan rằng khi đọc bài này, hẳn không ít bạn gái phải sởn da gà khi nghĩ đến những con chuột bao tử bé tí ti còn đỏ hon hỏn bị những người thợ săn tình cờ hốt trọn cả đám nhà chuột mới sinh. Nhiều bạn chỉ cần nhìn thấy thôi thì mặt mày đá xám ngoét, chân tay bủn rủn rồi, nói gì đến ăn với uống nữa. Nhưng thôi, đã kể thì kể cho hết. Con chuột mà các bạn sợ kinh khủng ấy, trong sử sách Trung Quốc, thời Từ Hy Thái Hậu, đã từng được chế biến thành món ăn hết sức tinh vi, cầu kỳ. Có thể nói là đạt đến tinh hoa của nghệ thuật ẩm thực Phương Đông? Món Sâm Thử! Vâng, Chuột Sâm!

Để làm món Sâm Thử, thoạt tiên, người ta bắt những con chuột bao tử mới sinh mà các bạn gái của chúng ta thường hú hét lên mỗi khi chẳng may nhìn thấy ấy. Chuột bao tử được cho vào một lồng kính đặc biệt và được nuôi bằng sâm thượng hạng. Khi đẻ ra con, người ta bắt ngay những con mới sinh ấy và lại nuôi bằng chế độ như vậy. Cứ thế, qua 3 đời, con chuột bao tử của đời thứ 3 được gọi là Sâm Thử. Sâm Thử được coi là món ăn tinh hoa nhất của ẩm thực Phương Đông. Nó kết hợp nhuần nhuyễn giữa cái "thập toàn đại bổ" của Sâm thượng hạng và cái tinh ranh, khôn ngoan, năng động của giống chuột.

Sâm Thử có bổ như người ta từng đồn đại hay không có lẽ ít người biết. Bởi vì trên thực tế, người ta mới chỉ thấy ghi món này trong sử sách chứ chưa ai trông thấy tận mắt bao giờ. Chỉ có một điều chắc chắn. Đó là không phải ai cũng có thể ăn được. Sâm Thử phải ăn sống. Bắt con chuột bao tử còn đỏ hon hỏn đó ra đặt trên một chiếc đĩa sứ trắng. Người ăn cầm nĩa xiên thẳng vào con chuột. Một dòng máu đỏ phun ra. Người ta đưa món tinh hoa đó lên miệng nhai chậm rãi như thể đang tận hưởng hết cái tinh túy, cái hương hoa của đất trời lắng đọng lại trong mình con chuột, được nuôi qua 3 đời chỉ bằng một món Sâm thượng hạng lấy từ cây Sâm sống đú mấy trăm năm trên những triền núi cao cằn cỗi.

Chuột Việt Nam tất nhiên không sống bằng Sâm, song nếu thóc, ngô, khoai sắn là món ăn thường nhật của chúng, thì bạn có lẽ cũng không nên quá sợ hãi khi thử thưởng thức món chuột đồng.



Thứ Hai, 15 tháng 11, 2010

THỊT CHUỘT 1



Bạn là người đã từng đi khắp thế giới và đã từng nếm đủ món ăn của các miền đất khác nhau? Bạn đã can đảm nhai châu chấu tẩm socola ở Thái Lan hay ăn bánh kẹp kiến ở Châu Phi? Liệu bạn có tưởng tượng tới một ngày đánh chén món chuột đồng, sản vật đặc sắc của những cánh đồng lúa Việt Nam?

Không thể tin nổi, song đó là sự thật. Hơn thế nữa, những nguời có kinh nghiệm sẽ khẳng định với bạn về tính hấp dẫn đặc biệt của món ăn này. Ngon hơn thịt gà? Có thể như thế không? Thịt gà, thịt lợn, thịt vịt, thịt ngỗng... ừ thì người ăn được người khụng, song ngay cả những người không ăn được, cũng không ai có cảm giác ghê sợ. Đằng này là thịt chuột! Mới chỉ nghe nói chuyện thôi có người đã khiếp vía, nói gì đến ăn. Hình ảnh những tên chuột cống ngo ngoe cái mõn dài với cặp mắt lơ láo xáo xiên, thường xuất hiện dưới các nắp cống làm cho không ít người rùng mình, vãi hết cả linh hồn.

Với cái ám ảnh kinh khủng ấy mà bạn lại diện giày Tây, đóng đồ sơ-vin đến thăm một vài cái chợ quê ở Hưng Yên thì bạn sẽ phải tròn xoe mắt ngạc nhiên không hiểu sao người ta có thể bày bán thịt chuột nhiều đến vậy. Những con chuột đã được làm lông, lột da sẵn trắng nhơn nhởn bày la liệt trên các mẹt. Nhưng nếu có điều kiện làm một chuyến viễn du xuống miệt An Giang, Sóc Trăng, Bạc Liêu, Trà Vinh... bạn sẽ thấy còn hơn ở Hưng Yên nhiều lần. Chuột ở đây bày bán la liệt khắp chợ cùng quê, nhất là vào mùa mưa. Nhiều nhà đá hình thành hẳn một công nghệ làm thịt chuột để bán. Tôi có nghe nói là chuột An Giang ngon nhất trong tất cả các tỉnh Đồng bằng Sông Cửu Long. Chẳng thế mà hiện nay, trung bình mỗi ngày, các tay đầu nậu chuột ở An Giang đưa về Thành phố Hồ Chí Minh tới gần 2 tấn thịt chuột. Nếu tính cả nguồn chuột từ các tỉnh khác đưa về mới thấy dân thành phố xài thịt chuột thiện nghệ đến mức nào.

Quê tôi ở Bắc Ninh. Thuở còn ấu thơ, vào những ngày cuối vụ thu hoạch, chúng tôi thường đi mót lúa vương vãi và hun chuột. Phát hiện ra hang nào mới đào, chúng tôi đặt một lùn rơm rồi thi nhau quạt cho khói bay vào hang. Các ngách hang khác đã bị bịt kín chỉ còn chừa một ngách đã đặt sẵn một cái đơm. Khụng chịu được khói, chuột tất phải chui ra và lọt ngay vào cái đơm đã đặt sẵn giữa tiếng reo hò ầm ĩ của cả đám trẻ con sàn sàn tuổi như tôi. Nhưng cái lối bắt từng con như vậy thì lấy đâu ra hàng tấn chuột được?

Công nghệ chuột đồng đòi hỏi phải bắt chuột theo lối "làm ăn lớn" hơn nhiều. Những tay săn chuột thuộc hàng sự phụ, sư huynh chỉ cần nhìn búi cỏ, rừng cây là biết có nhiều chuột đi qua hay đang sinh sống hay không? Khi đã trinh sát được rồi, họ đặt những tấm đăng, loại đăng vẫn dùng để bắt cá trên các dòng sông, con lạch theo hình tam giác. Phía góc tam giác đã lồng sẵn một cái đơm lớn có hom chắc chắn. Xong rồi họ thi nhau khua trống chiêng ầm ĩ làm cho họ hàng hang hốc nhà chuột táng đởm kinh hồn xụa nhau chạy men theo đăng, để rồi chui tọt vào cái đơm khồng lồ phía cuối. Người ta cũng có thể dựng đèn để xua đuổi chuột, vì đặc tính của chuột là sợ ánh sáng loá mắt. Khi thấy ánh đèn điện sáng trưng lên, chúng nhảy cả ra ngoài, xô đẩy, dẫm đạp lên nhau để bị chui vào đơm hoặc bị chó săn vồ chết mất ngáp.

Chuột là loài vật rất "quái", nhất là những tên chuột nhắt bé li ti. Tóm được chúng không phải là chuyện dễ dàng. Nhiều người nói với tôi rằng thậm chí chuột nghe và hiểu được cả tiếng người. Có lẽ vỡ thế mà ngày trước, khi đánh bả chuột, mẹ tôi thường ra hiệu cho chúng tôi phải im lặng vì sợ nói chuyện, những tên chuột ranh ma sẽ nắm bắt được thông tin và chuồn khỏi nơi đặt bẫy hoặc đánh bả. Mẹ tôi còn nói rằng hình như chuột không chỉ hiểu được tiếng người, chúng còn có khả năng thông báo cho nhau theo kiểu "truyền miệng" nữa. Chẳng hiểu có đúng thế không nhưng quả thực, nếu không liên tục thay đổi chỗ đặt bẫy, sau khi tóm được vài con chuột dại dột, sẽ chẳng có thằng chuột nào mon men đến khu vực ấy nữa. May thay, chuột có tinh khôn cách mấy cũng không thể lại được với người nên hàng đêm, vẫn có hàng tấn chuột chui vào rọ của những tay thợ săn chuyên nghiệp.