Hiển thị các bài đăng có nhãn Học trò. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Học trò. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 25 tháng 6, 2012

TẨY CHAY VÀ CHẢNH




Cộng động mạng đang xôn xao về việc một nhà tuyển dụng, chê sinh viên Đại học Ngoại thương là chảnh, nên đã từ chối nhận vào làm việc. Tất nhiên, vì lý do tế nhị, trên dòng tuyền dụng chỉ ghi là “do một số yếu tố, chúng tôi không tuyền dụng sinh viên tốt nghiệp đại học ngoại thương”.

Là người đã từng tiếp xúc với các bạn sinh viên ngoại thương, và cũng đã đôi ba lần đến nói chuyện tại đây, tôi nhận thấy có lẽ nên dũng cảm thừa nhận rằng, lời nhận xét của nhà tuyển dụng nói trên cũng không phải là không có ít nhiều cơ sở.

Ngày từ năm học thứ 2, thứ 3, nhiều bạn đã đi làm thêm ở trung tâm này, công ty nọ. Hầu hết sinh viên ngoại thương đều khá ngoại ngữ, năng động nên dễ xin việc làm thêm. Mà người sử dụng lao động thì thích thuê người giỏi, trả lương cao mang tính thời vụ, ít phải chịu đựng họ, vì người giỏi thì hay cá tính mạnh, chiều họ khó lắm.

Cho nên, theo tôi biết, sinh viên ngoại thương ngay từ khi còn đang học, đã có thể kiếm được việc tốt, lương cao. Đó là điều có thật. Nhưng cũng có một sự thật này nữa, đó là ít có người sử dụng lao động nào muốn gắn bó với sinh viên ngoại thương dài lâu, và bản thân sinh viên ngoại thương cũng không muốn gắn bó với ai lâu dài cả.

Khi phỏng vấn, hầu như bạn sinh viên ngoai thương nào cũng đặt yếu tố môi trường làm việc, sự thăng tiến, niềm ham thích công việc nên hàng đầu. Tuy nhiên, bằng kinh nghiệm của tôi, tiền là yếu tố các bạn ấy quan tâm nhất. Người sử dụng lao động rất dễ “câu” sinh viên ngoại thương bằng lương cao. Nhưng những người sử dụng lao động có kinh nghiệm đều biết rằng, chỉ cần chỗ khác “câu” cao hơn một ít là lại mất các bạn ấy ngay.

Một bạn sinh viên ngoại thương tôi quen, sau khi ra trường, trong 3 năm đầu tiên, bạn ấy nhảy qua 5 chỗ làm việc. Chỗ nào cũng trả lương khá cao so với mặt bằng chung, nhưng chẳng chỗ nào bạn ấy hài lòng cả. Có lần bạn ấy chia sẻ với tôi rằng năm thứ 2 làm thêm ở trung tâm em đã kiếm mỗi tháng cả chục triệu. Nay đi làm nghiêm túc, gấp vài lần số đó mới hợp lý chứ. Bạn ấy không sao hiểu được là thu nhập mùa vụ khác hẳn với thu nhập thường xuyên.

Nhưng không phải bạn nào cũng vậy. Một bạn khác tôi cũng quen trong một lần đến nói chuyện tại đây. Nhân lúc bạn ấy đọc câu “a rolling stone gathers no moss” và dịch cho tôi ý nghĩa của nó, tôi đã khuyên bạn ấy nên theo câu châm ngôn ấy mà hành động khi đi kiếm việc và xác định hướng đi trong những năm đầu tiên mới ra trường. Giờ bạn này cũng khá thành công.

Ngoại thương là trường tốt, có tên tuổi và nhất là có thương hiệu. Nhưng nó chỉ là bệ đỡ cho các bạn sinh viên khi ra trường thôi. Thành đạt hay không, lại là một câu chuyện không dễ dàng ở phía trước.





Thứ Hai, 11 tháng 6, 2012

BÁO ĐỘNG NẠN KHÔNG CHO CON HỌC HÈ





Vấn đề thi cử của các cháu học sinh đang trở nên hết sức bức xúc. Đặc biệt sau vụ clip ở Bắc Giang, vụ chen nhau đổ cổng trường thực nghiệm ở Hà Nội... Ai cũng la lối bệnh thành tích, thói sĩ diện, ganh đua, kém người là không chịu được... Ai cũng la lối phê bình ngành giáo dục, nào là dạy thêm tràn lan, nào là chạy chọt trường này trường kia, nào là chất lượng giáo dục xuống cấp, học sinh học quá nhiều chẳng để làm gì.

Ngành giáo dục có lỗi, ở mức độ này hay mức độ khác thì tất nhiên rồi. Nhưng chúng ta, chính chúng ta, những phụ huynh học sinh, những người đang vô tình hay hữu ý, đùn đẩy con mình ra phía trước, hứng chịu biết bao khổ ải, liệu có lỗi gì trong chất lượng giáo dục hiện nay không?

Tình cờ tìm được bài viết này trên một trong mạng. Không thấy ghi tên tác giả. Bài viết mang tinh châm biếm, hài hước nhẹ nhàng nhưng thật sâu sắc và ý nghĩa. Đã đến giờ phút chúng ta phải thực sự tuyên chiến với bệnh thành tích, bệnh sĩ diện hão của chính chúng ta. Cám ơn tác giả đã có một bài viết thật hay.

BÁO ĐỘNG NẠN KHÔNG CHO CON HỌC HÈ

Tổ dân phố Cang Bắc, nằm ở phía bên kia thành phố đối với khu chung cư Cang Nam (Keangnam) hiện đang hoảng hốt lên kế hoạch làm công tác dân vận và nhờ chính quyền can thiệp, khi gia đình anh Hoành Văn Tung và chị Lê Thị Bình Tĩnh quyết định cho con trai 6 tuổi là cháu Hoành Văn Tráng về quê chơi với ông bà ngoại, thay vì đi học hè để thi vào lớp 1.

Cháu Hoành Văn Tráng, 6 tuổi, tốt nghiệp mẫu giáo với nhiều phiếu bé ngoan và giải khuyến khích cuộc thi bé khoẻ bé đẹp cấp trường với chiều cao 1m15, cân nặng 22.5kg. Theo cô trông trẻ của cháu cho biết, cháu Tráng có năng khiếu chạy vòng quanh lớp và quanh trường, nhảy cao, nhảy xa, và chơi xếp hình rất giỏi.

Tuy nhiên cô cũng nhận xét thêm: “Cháu đã tốt nghiệp mẫu giáo nhưng chưa biết đọc, biết viết, thậm chí còn chưa biết giải phương trình bậc một, và hoàn toàn không biết tiếng Anh. Như thế làm sao cháu có thể thi vào lớp 1?.

Bác Trịnh Văn Trọng, tổ trưởng tổ khu phố Cang Bắc, kể lại :“Hôm qua thấy thằng bé cầm gói kẹo ra đường, tôi đố nó ‘Nếu cháu có 10 cái kẹo, bác lấy mất 4 cái, cháu còn mấy cái?’ nhưng nó lại trả lời là ‘Bác thích ăn kẹo thì phải xin mẹ cháu cơ, sao lại lấy của cháu như thế?’ Còn vài tháng nữa thôi là đến kì thi vào lớp 1 rồi mà nó cứ học hành thế này thì làm sao đỗ được? Tổ dân phố tôi đang cố gắng phấn đấu 100% các cháu vào được lớp 1 trường chuyên, rồi 100% tốt nghiệp cấp 1, 2, 3 loại giỏi, và 5% đỗ đại học. Cháu nó mà trượt thì hỏng, hỏng hẳn.”

Tổ dân phố khu Cang Bắc, đặc biệt là hội phụ nữ với phiên họp thường kì vào 6:30 sáng và 5:30 chiều tại chợ tạm đầu phố, đã có nhiều biện pháp vận động gia đình anh Hoành Văn Tung, đặc biệt là đối với vợ anh
, chị Lê Thị Bình Tĩnh.

Các chị em trong hội phụ nữ từ nhiều tháng nay đã đánh tiếng gần xa bằng việc chia sẻ hàng ngày với chị Bình Tĩnh chuyện “Cu Tũn nhà mình mới tròn 4 tuổi đã biết hát tiếng Anh” hoặc “Bé Ly nhà tớ bằng tuổi cháu Tráng mà đã đang đi học thêm toán, tiếng Anh với tiếng Việt tuần mỗi môn ba buổi” nhưng chị Bình Tĩnh vẫn không có phản ứng gì. Thậm chí cả chị lẫn anh Tung đều không tham gia vào phong trào “Đạp cổng trường vì con em chúng ta”, được tổ chức thí điểm tại trường thực nghiệm vài tuần trước.

Kì thi vào lớp 1 là một kì thi rất trọng đại, đánh dấu một bước ngoặt trong sự trưởng thành của các em, và có ảnh hưởng lớn tới tương lai các em sau này. Phụ huynh Đỗ Đội Tuyển cho biết: ”Nếu lớp 1 nó không vào được lớp chọn, thì lấy đâu ra cấp 2 vào trường điểm, cấp 3 làm sao vào được trường Am-xờ, lấy đâu ra cửa đỗ Ngoại Thương, hay ít ra là vào Ha-vớt? Tôi muốn con mình phải có một tương lai tươi sáng!” Con của anh Tuyển là cháu Đỗ Thủ Khoa hiện vừa tròn 6 tuổi nhưng đã biết sử dụng máy vi tính và ai-Phôn, làm toán cộng trừ nhân chia, biết đọc cả tiếng Anh lẫn tiếng Việt, cao 1m, nặng 18kg, chưa từng biết cái cầu trượt là cái gì, và mắt cận 3,5 độ rất trí thức.

Trả lời phỏng vấn của Tin Khó Tin, anh Hoành Văn Tung cho biết :“Gia đình tôi sẽ cho cháu về quê chơi với ông bà. Ở quê đất rộng không khí trong lành thằng bé tha hồ chạy nhảy, chơi đùa, có khi nó còn học cách thả diều, thổi sáo, hay học bơi như tôi ngày xưa thì tốt quá. Còn nó không vào được trường điểm thì thôi, miễn sao nó lớn lên khoẻ mạnh, lanh lợi, ngoan ngoãn là chúng tôi mừng rồi.”

Quan điểm giáo dục này của anh Tung và vợ đã và đang vấp phải sự phản đối kịch liệt của bà con lối xóm, bạn bè của anh chị ở công ty, cũng như đông đảo các trung tâm tổ chức luyện thi vào lớp 1.

Trong khi đó, tại làng tranh Đông Hồ, các nghệ nhân tiếp tục sản xuất các hình ảnh tạo gương xấu không học mà đi chơi cho trẻ nhỏ như: Trẻ chăn trâu thổi sáo...



... hay trẻ chọi cá.



Làng tranh Đông Hồ vẫn chưa có bức nào phản ánh hiện trạng "Trẻ đi học hè"




Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012

HÌNH ẢNH CẢM ĐỘNG




Tôi ngắm hai tấm hình này nhiều lần với niềm xúc động khôn tả. Bố cõng con gái đi thi ở Hội đồng thi tốt nghiệp Trường THCS Tân Mai-Hà Nội. Con gái Nguyễn Phương Linh bị tàn tật, liệt 2 chân từ nhỏ nhưng rất hiếu học. Bậc tiểu học, bố mẹ thay nhau đưa em đến trường. Còn các bậc học sau đó, Linh tự đi học bằng xe lăn. Chỉ ngày thi mới cần đến sự giúp đỡ của bố.

Bố Nguyễn Tuấn Nghĩa được Hội đồng thi đặc cách chở con bằng xe máy vào tận khu vực thi, rồi cõng con gái lên phòng thi ở tầng 3. Gương mặt anh rắn rỏi, đầy nghị lực và dũng cảm đương đầu. Còn con gái anh, bé Linh thì xinh xắn, sáng sủa và thông mình làm sao.

Tấm gương vượt khó của hai bố con anh chắc chắn là một trong những hình ảnh đẹp nhất của kỳ thi năm nay. Bé Linh rồi sẽ tốt nghiệp, sẽ học ngành luật như ước mơ của em. Còn rất nhiều gian nan ở phía trước nhưng tôi tin thế nào bố con anh cũng sẽ thành công.

Tôi rất muốn Hội Khuyến học Việt Nam, Hội Phụ nữ Việt Nam hay một cơ quan nào đó tặng con gái Phương Linh một bằng khen đặc biệt. Con anh Nghĩa, anh thực sự là tấm gương cho những ông bố. Anh xứng đáng là anh hùng của những người đàn ông.





HỌC ĐỂ BIẾT VÀ HỌC ĐỂ THI



Con trai chuẩn bị thi vào lớp 10, một cô người quen của gia đình đến chơi, cô hỏi thi vào trường nào, nếu có thể cô sẽ giúp. Sau khi biết tên trường thi, mấy hôm sau tới chơi, cô đưa cho anh một cuốn như kiểu giáo trình rút gọn.

Cô bảo: “Cứ tinh thần như thế này mà học thuộc lòng nhé! Việc cháu học trong năm như thế nào không quan trọng đâu. Cứ bê cái này học thuộc lòng là được. Thằng cu nhà em năm ngoái học văn dốt “đặc cán mai táu”, trong năm được có 3,5 điểm trung bình. Vậy mà học cái anh này xong, thi được 8 điểm luôn”.

Xem cuốn sách copy đen đúa, ngẫm lại lời dặn của cô người quen, anh cứ băn khoăn mãi. Thảo nào, người ta cứ bảo anh là thời bây giờ học để biết khác, học để thi khác. Học để thi thì thi thế nào cũng đỗ. Học để biết thì biết thật đấy, hiểu thật đấy, đi thì vớ vẩn là trượt chổng vó.

Thế cho nên, sẽ còn phải học như thế dài dài. Học để biết, để có kiến thức, để trau dồi tri thức là một chuyện. Học để thi đậu lại là chuyện khác. Học để thi đậu thì đi học thêm sẽ được dạy, sẽ được chỉ bảo. Vì thế, khó mà có thể cấm dạy thêm tràn lan được một khi học để biết và học để thi vẫn cứ là hai câu chuyện khác nhau như hiện nay.



Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012

NGHỈ THỨ BẢY VÀ KHÔNG PHẢI THI




Tôi cũng như khá nhiều bạn, rất bức xúc về vấn đề giáo dục hiện nay. Tôi biết đề tài này phức tạp, nhiều quan điểm, nhiều chuyện để bàn lắm. Nào là giảm tải khối lượng, chương trình nhồi nhét. Nào là sách giáo khoa nhiều sai sót, trẻ con học vẹt, bài văn mẫu… Nhưng dù giáo dục còn nhiều vấn đề phải bàn thật nhưng tại sao không thể làm ngay vài việc, chẳng to lớn gì nhưng tôi tin là hiệu quả và ý nghĩa.

1

Cho tất cả học sinh, từ lớp 1 cho đến đại học nghỉ nốt ngày Thứ 7. Có nghĩa là chỉ học 5 ngày thôi. Chẳng có lý do gì mà người lớn đi làm 5 ngày, con trẻ lại bắt chúng phải học 6 ngày. Thật vô lý hết sức. Mà tôi nghĩ có học thêm ngày Thứ 7 như hiện nay thì cũng chẳng vì thế tri thức của con trẻ được nâng lên, có khi ngược lại nữa là đằng khác.

2

Cho đến hết lớp 9, tức là hết bậc phổ thông cơ sở, học sinh sẽ không phải thi thố gì hết. Không phải cứ cuối năm là xuất sắc hay giỏi. Cũng chấm dứt luôn việc ông bà, cha mẹ, họ hàng hang hốc, bà bè ngoại giao cứ gặp nhau là hỏi, là khoe con học mấy năm liền học sinh giỏi, xuất sắc. Tôi chẳng nghi ngờ gì về việc có những trường hợp cả mười mấy năm học sinh giỏi, rồi cũng chẳng ích lợi gì sau này.

3

Toàn bộ các trường đai học, cao đẳng, dạy nghề nên có 2 loại bằng. Bằng đã học xong chương trình và bằng cử nhân, kỹ sư, bác sĩ… Bằng học xong thì cứ học xong là cấp, cũng khỏi thi thố gì luôn. Còn bằng cử nhân, bác sĩ, kỹ sư thì làm cho tử tế. Ra bằng thật, chất lượng thật. Và thật ít thôi. Ví dụ, mỗi năm trường đại học chỉ nên cấp 100 bằng kỹ sư thôi. Tất nhiên, nếu làm theo phương án này, không nên tổ chức thi đai học làm gì, chỉ nên để các trường kiểm tra trình độ, xếp vào lớp cho phù hợp.

4

Các cơ quan Nhà nước không đề ra phải có bằng nọ cấp kia mới được nhận vào, hợp đồng, biên chế… Rách việc lắm, mà cuối cùng, ai cũng biết là hầu hết chỉ mang tính đối phó. Tôi cho rằng để làm được công chức, họ phải học một lớp công chức. Thế thôi! Một ông Giám đốc Sở có bằng tiến sĩ, dù là tiến sĩ thật, thì trên thực tế, có ích lợi gì cho việc lãnh đạo của ông ta đâu.

5

Tôi rất mong chúng ta có một chính sách nào đó mà một bác thợ mộc có tay nghề cao phải có mức lương bằng ông Giám đốc Sở. Một nghệ nhân phải có chế độ ngang với sĩ quan cấp tướng. Một kỹ sư máy công cụ lăn lộn dưới xưởng lấm lem dầu mỡ phải có lương ngang với Phó Tổng Giám đốc của công ty ấy. Thợ dốt thì không thể đóng được bộ bàn ghế đẹp. Nhưng Giám đôc Sở dốt thì ít khi lòi cái bất tài ấy ra lắm!

.

Dù có tranh luận gì đi chăng nữa, có khó khăn trong khi thực hiện đến đâu đi chăng nữa thì điều tôi mong mỏi nhất là cho học sinh nghỉ ngày Thứ 7 và bỏ hết các kỳ thi đến năm lớp 9.