Hiển thị các bài đăng có nhãn Gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 21 tháng 5, 2012

NỘP ĐƠN LẤY CHỒNG



Hàng ngàn lá đơn của các cô gái đồng trinh gửi vào một Câu lạc bộ để xin được lấy chồng. Sự việc có vẻ lạ kỳ, nhưng thực ra thì cũng không có gì khó hiểu lắm. Câu lạc bộ ở đây là Câu lạc bộ của các đại gia nhiều tiền lắm của. Thành viên của nó là những ông chủ giàu có, đang sống độc thân và nhiều người trong số đó đang muốn lấy vợ.

Các quý ông này bận bịu quá, không có thời gian để đi tìm các em gái trẻ đẹp. Nhiều ông mải làm ăn, mải cái gì nữa thì chẳng biết, từ lâu đã quên cả việc phải cưa cẩm một em như thế nào. Thôi thì đành thành lập ra một bộ phận nhân sự chuyên lo việc này. Thế là người ta bắt đầu gửi thư quảng cáo, thư mời đi khắp những nơi có thể. Chẳng mấy chốc mà bộ phận đã nhận được cả ngàn lá đơn.

Nghe đâu, việc tuyển chọn phải qua 5 vòng khá nghặt nghèo. Tất cả các cô sau khi qua 5 vòng tuyển sẽ được chuyển toàn bộ cho các ông chủ xem. Họ chọn ai thì bộ phận nhân sự sẽ bố trí buổi gặp mặt giữa 2 người để “chốt hạ”.

Câu chuyện trên đây cho ta thấy điều gì? Người ta có thể dành rất nhiều thời gian cho công việc, cho làm ăn, cho kiếm tiền. Nhưng để dành thời gian cho tình yêu, cho chuyện vợ chồng thì không phải ai cũng có thể, nhất là các đại gia.

Ai đó nói lấy nhau mà không có tình yêu thì không có hạnh phúc. Có thật thế không, khi mà người ta có thể lấy nhau chỉ bằng một lá đơn nộp cho bộ phận nhân sự?



Thứ Ba, 15 tháng 5, 2012

BẠO HÀNH TÌNH YÊU



1

Người vợ bị chồng nghi ngoại tình cùng lúc với 5 người đàn ông, đã mang ra tra tấn suốt nhiều ngày liền. Anh ta đánh vợ bằng đủ những thứ gì vớ được từ ống nước, thắt lưng, cán chổi, đến ghế gộc, que sắt, cán dao. Bị đánh tới liệt giường liệt chiếu, tới nguy hiểm đến tính mạng mà anh chồng vũ phu vẫn không thôi.

Những trận đòn thù như vậy đã liên tục nhiều năm và có truyền thống. Nhưng lần này là ghê gớm nhất, hậu quả nặng nề nhất.

Hàng xóm, người thân, hội phụ nữ… đã bằng mọi cách cứu chị vợ ra khỏi cơn bạo hành mất nhân tính, đưa chị đến bệnh viện chữa bệnh, rồi đến nhà tình thương để lánh nạn. Chồng bị bắt, bị truy tố.

Bỏ mặc tất cả những lời khuyên can của người thân, lời tư vấn của hội phụ nữ, lời phân tích lý-tình của luật sư, của hết thảy những ai quan tâm, chị vợ vẫn tha thiết… xin tha cho chồng để hai vợ chồng được nhanh chóng về đoàn tụ. Đã nhiều lần xin như vậy, đã nhiều lần đoàn tụ như vậy, để rồi đã nhiều lần bạo hành cứ nối tiếp xảy ra, mà lần sau, bao giờ cũng tàn khốc hơn lần trước.

Nhưng kệ, chị vẫn kiên trì xin như thế….

2

Hai vợ chồng đã sống với nhau được hơn 20 năm. Đã có với nhau hai mặt con đủ nếp tẻ. Con lớn cũng đã 18 tuổi. Vậy mà liên tục trong những năm đó, chị cứ ăn đòn của chồng như vồ đập đất. Đi làm về chậm: Đánh! Đi chợ về quên mua đồ nhậu: Đánh! Chồng đi nhậu về muộn, vợ cằn nhằn: Đánh! Cứ liên tục “năm ngày ba trận” như vậy.

Lần này là lần khủng khiếp nhất. Chồng treo ngược hai chân vợ lên, cứ thế là đập, đập gãy cả cánh tay, hộc cả máu mũi. Các con lao vào can thiệp cũng không xong. La hét báo hàng xóm sang cứu, hàng xóm sang cũng chẳng ăn thua gì. Báo công an đến, anh chồng mới chịu thôi.

Người ta đưa chị đi khám thương. Công an bắt giam anh chồng vũ phu để làm án, đưa ra xét xử. Ngay cả hai đứa con cũng một lòng đề nghị cơ quan công an giam bố không thì mẹ cháu chết mất. Người ta đã làm mọi thứ có thể để ngăn chặn tội ác, nhưng làm không được. Nguyên nhân cơ bản lại xuất phát từ chính người vợ.

Nằm viện điều trị hơn 1 tuần, về nhà là chị làm đơn xin ngay cho chồng được tại ngoại, xin không truy cứu trách nhiệm hình sự. Cơ quan công an bó tay, dọa nạt anh chồng mấy câu rồi đành làm thủ tục cho về.

3

Những câu chuyện như thế vẫn xảy ra hàng ngày ở đâu đó trên đất nước mình. Chúng ta vẫn hô hào chống bạo lực gia đình, đẩy lùi cái ác. Nhưng liệu có chống được không nếu cái ác vẫn được bao bọc, vẫn được cưu mang bởi chính những người phụ nữ, những nạn nhân của tội ác này?

Có người bảo đó là lòng vị tha vô bờ bến của tình yêu. Người khác lại bảo đó là sự ngu ngốc đang đồng lõa cùng cái ác. Quan niệm nào là chính xác?

Và chúng ta phải đặt tên nó là gì cho đúng với bản chất của sự việc đây?



Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012

LICENSE TO WED



Để lấy giấy phép lái xe, bạn phải mất hàng giờ trên lớp học. Nhưng để có giấy hôn thú, bạn chỉ cần ký giấy kết hôn. Ai quan tâm bạn có phải dẫn nhau ra tòa án một năm sau đó hay không?

Nhưng linh mục Frank lại nghĩ khác:
Muốn thành vợ chồng, đôi bạn trẻ phải trải qua khóa học Tiền hôn nhân. Đính hôn đã vài tháng, Ben Murphy và Sadie Jones muốn nhanh chóng kết hôn để được sống bên nhau trăm năm hạnh phúc.

Sadie đã chọn được địa điểm tổ chức lễ cưới
Nhà thờ St. Augustin tại Chicago, nơi bố mẹ cô cũng từng trao nhẫn cưới cách đây 30 năm. Nhưng cô vô cùng đau khổ khi nhà thờ này chỉ có thể xếp lịch cho đám cưới của họ trong hai năm nữa. Nhưng linh mục Frank, vị chủ hôn, lại tìm thấy một chỗ trống duy nhất mà theo đó, hôn lễ vẫn có thể diễn ra trong 3 tuần nữa. Tràn trề hạnh phúc, Sadie đồng ý và Ben cũng thuận theo mà không băn khoăn nhiều. Lúc này, cô dâu và chú rể tương lai chỉ nghĩ tới cọ xanh, cát trắng và những đêm yêu đương cuồng nhiệt.

Nhưng đổi lại, vị linh mục đáng mến buộc đôi bạn trẻ phải trải qua một khóa học Tiền hôn nhân, rồi sau đó ông mới chịu đứng ra làm chủ hôn cho hai người. Theo ông, đó chỉ là một khóa đào tạo ''nho nhỏ''. Đôi tình nhân nhắm mắt đồng ý mà không hề ngờ rằng những thử thách quái gở do người đàn ông đáng kính dành cho họ đang đón chờ ở phía trước.

Nhiều cặp vợ chồng lấy nhau khi còn quá trẻ trước khi họ hiểu rõ những gì mình sẽ phải đối mặt trong cuộc sống chung. May mắn thay, linh mục Frank đã ở đây để giúp họ chuẩn bị cho cuộc hôn nhân được tốt đẹp. Sadie và Ben là một trong những cặp đôi ''may mắn'' ấy. Frank đổ bao công sức, mồ hôi và nước mắt để giúp hai bạn trẻ hiểu rõ tầm quan trọng của hôn nhân. Theo học lớp của Frank, Sadie và Ben còn phải làm cả đống ''bài tập về nhà'' vô cùng kỳ cục.

Frank còn làm Ben mất hết tinh thần khi thẳng thắn bày tỏ quan điểm phản đối việc quan hệ trước hôn nhân. Nhân danh Frank, viên trợ lý trẻ của ông còn lẻn vào nhà đôi tình nhân gắn máy nghe trộm. Sau đó hai người mặc sức nghe lén mọi cuộc đối thoại của Sadie và Ben. Rồi chú rể tương lai tình cờ phát hiện ra thiết bị nghe trộm nhưng lại không nói cho người yêu biết vì sợ rằng cô sẽ buộc tội anh nói dối để ghi điểm.

Và trong một phần của khóa học, đôi vợ chồng sắp cưới còn phải chăm sóc một cặp baby song sinh bằng robot. Công việc quá sức này đã khiến Ben hoàn toàn bị xáo trộn và anh lỡ tay phá hỏng một ''em bé''. Những người vô tình chứng kiến cảnh này đều cho rằng anh chàng đã giết chết một đứa trẻ thực sự.

Khi chỉ còn cách đám cưới vài ngày, Sadie bỗng nhiên thay đổi ý kiến. Cô nghĩ rằng Ben đã không chuẩn bị lời tuyên thệ trong lễ cưới như những gì mà Frank đào tạo. Cô gái trẻ bỏ đi, đến nơi mà họ đã chọn để hưởng tuần trăng mật. Ben và Frank cũng đi theo. Liệu tình yêu có giúp đôi tình nhân trẻ vượt qua những khó khăn thử thách ban đầu để cùng hướng tới mục đích mà cả hai từng mơ ước? Hay Frank vẫn nhất quyết ngăn cản hôn lễ vì cho rằng họ vẫn chưa được chuẩn bị để thực sự làm vợ chồng?

Tình yêu của hai con người trẻ tuổi khiến họ muốn đeo nhẫn cưới vào ngón tay, nhưng Frank lại buộc những người trẻ tuổi ấy phải đối mặt với những khó khăn của cuộc sống vợ chồng trước khi làm lễ trong nhà thờ. Và trước tỷ lệ ly dị ngày càng tăng, ý tưởng về một khóa học Tiền hôn nhân đã được đánh giá là một ý tưởng hay, thiết thực và đáng ca ngợi.

Trên đây là lời giới thiệu phim License to Wed mà tôi đọc được ở một trang mạng chuyên về phim ảnh. Phim hài hước, dí dỏm, nhẹ nhàng, nhưng ý nghĩa của nó thì vô cùng sâu sắc. Chợt nghĩ, giá có một chương trình truyền hình với tển gọi License to Wed thì chắc hẳn các bạn trẻ ở Việt Nam thế nào cũng hưởng ứng rất nhiệt tình. Mà chưa chắc chỉ các bạn trẻ, nhiều cặp vợ chồng, hoặc thậm chí chưa muốn đeo nhẫn vào tay, cũng sẽ xem miệt mài ấy chứ!



Thứ Tư, 28 tháng 12, 2011

EM VÀ CHỊ



Chị chỉ mới có 3 tuổi. Em trai thì còn nhỏ hơn nữa, mới chừng gần 1 tuổi. Bố mẹ có việc đi vắng, đặt em nằm trên võng trong vườn nhà để chị trông. Thật không may là một tổ ong rơi trúng chỗ hai chị em. Cả bầy ong xúm lại đốt. Trong cơn nguy cấp, chị luôn miệng la hét em chạy, kêu cứu và đồng thời lấy thân mình che cho em khỏi bị ong đốt.

Bị hơn 4 chục nốt đốt của loài ong cực độc, chị đã không thể sống được. Cô bé đã mất trong một nỗ lực quên mình che chở cho em trai. May mắn là được chị che chở nên cậu em, dù cũng bị ong đốt nhưng ít hơn chị nhiều, nên đã được cứu qua cơn nguy kịch.

Chỉ mới 3 tuổi thôi, cái tuổi chưa thể ý thức được trách nhiệm và nghĩa vụ của người lớn nhưng cô bé đã ý thức được bổn phận của người chị, của tình ruột thịt chảy trong huyết quản. Cô đã nhường cả cuộc sống tươi đẹp này cho em trai mình.

Đọc những dòng tin về cô bé, xem di ảnh của cô, xem ảnh cậu em trai chưa tròn tuổi đã qua cơn nguy kịch, nhưng vẫn còn phải nằm trong phòng cấp cứu với nhằng nhịt dây dợ quanh người, tôi chắc rằng nhiều người trong số chúng ta mắt nhòe đi trước màn hình.

Chỉ 3 tuổi thôi, nhưng cô bé dũng cảm quên mình cứu em, đã cho nhiều thế hệ người lớn chúng tôi bài học sâu sắc về tình yêu thương, sự chở che và hy sinh vô bờ bến vì những người ruột thịt thân yêu.



Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011

XÓM LIỀU



Hà Nội có một vài nơi được gọi là Xóm Liều. Một trong những nơi đó là “Quân Khu Thanh Lương-Thanh Nhàn”. Có lẽ đây là “quân khu” nổi tiếng nhất trong các Xóm Liều ở Hà Nội. Nhắc tới nó là ai cũng phải ngại. Nào cờ bạc, đĩ điếm, ma túy… Nghe thôi đã phát chán. Vậy mà hơn 6 năm liền, nhà tôi ở giữa cái thủ phủ của Xóm Liều này.

Vợ chồng tôi vốn ở nhờ nhà ông bà ngoại, rồi thì bạn bè, anh em. Dành được một món, chúng tôi quyết định mua đất xây nhà. Ngắm nghía đủ kiểu. Chỗ đẹp thì đắt quá, không đủ tiền. Chỗ đủ tiền thì lại xấu quá. Cuối cùng, không hiểu giời xui đất khiến thế nào, tôi ưng một mảnh đất ở Hồ Đình, nằm giữa Thanh Lương. Vợ tôi thoạt đầu không thích, nhưng rồi nghe tôi rỉ rả mãi cũng đành gật đầu.

Ngày xây nhà, cả xóm kéo đến xem. Cứ rí rách, lúc thì mất ít xi-măng, khi thì đi toi cái búa, cái đục. Thậm chí đến lúc vào ở rồi, nhà tôi còn mất cả cái quạt hút gió trên tận đỉnh nóc nhà. Được vài tháng, cái xe máy để ở khoảng sân trống trước nhà cũng bị người ta leo qua tường rào vào vặt trụi lủi cả cái cụm đèn và đồng hồ công-tơ-mét. Cả nhà tôi nản quá, nhưng thay đổi cả một cái nhà đâu phải chuyện dễ.

Tôi thường gửi xe ô-tô cách đấy chừng cây số. Mỗi chiều đi làm về là phải đi bộ, len lỏi qua những đám anh chị đang bài bạc, đầu-đít… để về nhà. Lần ấy, từ xa xa đã thấy một đám đang hò hét inh ỏi. Lúc tôi đến gần, một cậu nhảy ra chặn đường, chìa ra tờ giấy bạc và nói: “Chào đại ca, đại ca xem giúp em xem đây là số 1 hay số 4?”.

Đám này đang chơi đầu-đít. Tờ giấy bạc đã cũ, số 1 hay số 4 nhìn không rõ nữa. Tôi ái ngại: “Tôi xin lỗi, mắt tôi kém, chẳng may tôi nói sai, phiền các bạn lắm. Thôi, các bạn hỏi người khác đi!”. Cả đám thấy tôi nói thế cười ồ lên. Vẫn cậu đang cầm tờ bạc giải thích: “Báo cáo đại ca, thấy đại ca từ xa, bọn em đã nhất trí là thế này: Cứ đại ca nói số nào thì nó là số đó. Đại ca bảo số 1 thì nó là số 1. Đại ca phán số 4 thì nó là số 4. Kể cả đại ca không thèm nhìn vào hàng số này phán cũng được.

Tôi xác nhận với cả đám: “Có phải thật thế không?”. Tất cả đồng thanh trả lời: “Đúng thế! Xin đại ca phán cho một phát”. Tôi nhìn dòng chữ trên tờ bạc nói: “Theo tôi thì nó là số 1”. Nghe xong câu trả lời của tôi, vài bố nhảy cẫng lên rò hò. Mấy ông còn lại tiu nghỉu. Nhân tiện, tôi tranh thủ: “Nhà tôi ở đây, mọi người để ý giúp nhé! Dịp vừa rồi mất mấy thứ lặt vặt, vợ con tôi càu nhàu tôi ghê quá!”. Một ông nói: “Đại ca yên tâm! Lâu lâu cho đàn em bao thuốc lá là được thôi!”.

Lạ thay, từ bấy nhà tôi tuyệt nhiên chẳng mất vặt cái gì bao giờ nữa. Thú thật là tôi cũng không nhớ mặt hết cả đám chơi đầu-đít hôm ấy. Dăm bữa nửa tháng, nếu tiện, tôi lại dúi vào tay ông nào đó bao Vina. Vậy mà đâu ra đấy. Thế mới lạ.

Giờ thì tôi không còn ở đấy nữa. Nhà tôi đã bán và chuyển đến một khu đô thị sáng sủa hơn. Cứ mỗi lần có dịp đi ngang khu nhà cũ, buồn vì đã hơn 7 năm rồi mà cái khu vực ấy vẫn chẳng cải thiện được bao nhiêu. Nhớ lại nhiều chuyện, nhưng chuyện chơi đầu-đít của đám thanh niên hôm ấy là một trong những chuyện tôi nhớ nhất.