Hiển thị các bài đăng có nhãn Kinh tế. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kinh tế. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 15 tháng 8, 2012

CŨ VÀ MỚI



Bất ngờ nhận được cuộc điện thoại của nhân viên Vinaphone hỏi về việc đã nhận được USD 3GB chưa, tôi cứ ớ cả người, chả hiểu gì cả. Hỏi qua lại vài câu, mới được biết Vinaphone có quà tặng cho khách hàng thuê bao trả sau một món quà.

Cái USB 3GB là món quà đó. Nó đã được gửi đi từ hơn 1 tháng trước, nhưng rốt cuộc lại tôi chưa nhận được. Mình cứ thông minh mà hiểu rằng nó đã bị thất lạc ở đâu đó rồi. Cô nhân viên hứa sẽ check lại, nhưng từ lúc hứa tới giờ cũng đã tầm 2 tháng, chẳng thấy bất kể một hồi âm nào.

Tự nhiên nhớ lại cái USB, chợt nhận ra một quy luật thật cay đắng. Chúng ta thường nói rằng phải quan tâm, chăm sóc khách hàng truyền thống. Nói thì như vậy nhưng chẳng ai quan tâm gì đến những ông khách hàng đã chắc ăn trong tay rồi. Người ta chỉ lo đi tìm những khách hàng mới mà thôi.

Thuê bao mới, thuê bao trả trước được khuyến mại ầm ầm, chứ mấy ông trả sau, vốn là khách hàng từ hàng chục năm nay thì chẳng ai quan tâm làm gì cho mệt. Câu chuyện này không chỉ đúng với các thuê bao nhà mạng, mà còn đúng với rất nhiều trường hợp khác nữa.

Nhân viên bán xe hơi có thể bám bạn chặt, chăm sóc bạn hàng năm trời. Sinh nhật, năm mới, các dịp lễ tết… bạn đều có thể nhận được tấm thiệp, bó hoa chúc mừng. Đấy là bạn chưa mua xe thôi. Mua rồi là đừng hòng. Bạn có chờ dài cổ cũng chẳng có ai quan tâm nữa đâu.

Bạn hãy thử quan tâm đến việc mua thẻ hội viên một câu lạc bộ nào đó mà xem. Chỉ cần bạn quan tâm thôi, người ta sẽ chiều bạn hết mức, năn nỉ bạn rơi rụng thì thôi. Nhưng bạn cứ mua đi, mua xong thẻ rồi thì bạn dùng thế nào, quyền lợi ra sao, có trục trặc gì không là việc của bạn nhé. Chẳng ai đoái hoài gì đến bạn nữa.

Tôi mua bảo hiểm nhân thọ cho con trai. Thoạt đầu, công ty bảo hiểm chăm sóc khá tốt. Tặng quà sinh nhật. Lịch treo tường hàng năm… Được một thời gian ngắn thôi. Giờ thì quanh năm chả ai hỏi một câu, ngoài việc đốc thúc nộp phí.

Người ta hay nói “có mới nới cũ” để ám chỉ chuyện tình cảm, nhưng xem ra có mới nới cũ, thậm chí quên hẳn cũ, không chỉ là câu chuyện trong phạm trù tình cảm, mà nó còn là là câu chuyện của hầu hết các mối quan hệ thì phải.




Chủ Nhật, 19 tháng 2, 2012

CÂU CHUYỆN BẢN QUYỀN



Khi tranh chấp giữa Công ty Cổ phần Bóng đá Chuyên nghiệp VPF và Công ty Cổ phần Viễn thông và Truyền Thông An Viên AVG xảy ra, thú thực là tôi đã định viết một bài báo về vấn đề này. Tinh thần của tôi là ủng hộ AVG.

Số là năm 2006, câu chuyện về bản quyền truyền hình Wold Cup ở Việt Nam khá ầm ĩ, tôi đã viết môt bài bình luận đăng trên báo Lao Động. Thế nên khi gặp sự việc tương tự, ngứa tay định viết cũng là điều dễ hiểu, Nhưng rồi chưa viết được dòng nào thì thấy bài viết nhiều quá, mà hầu hết lại viết chắc tay và hay hơn bài của tôi nên thôi, đành xếp cái ý tưởng ấy lại.

Sáng nay đọc báo, thấy đăng ý kiến chính thức của Bộ Tư Pháp. Theo đó, Bộ bày tỏ quan điểm rằng bản hợp đồng giữa Liên đoàn Bóng đá Việt Nam VFF và AVG là không trái với luật pháp hiện hành. Như thế có nghĩa là cuộc chiến (nếu có thể gọi đó là cuộc chiến) bản quyền truyền hình giữa VPF và AVG đã kết thúc. Bản quyền truyền hình hoàn toàn thuộc về AVG.

Như thấy trút được một gánh nặng!

Chẳng phải vì tôi thích thú gì ông AVG nên ủng hộ. Và cũng chẳng phải tôi thù ghét gì ông VPF mà mong ông ấy thua cuộc. Cũng giống như vụ Tiên Lãng mà tôi đã đề cập, ở đây, tôi chỉ cảm thấy vui nhất bởi vì một chi tiết nhỏ, chi tiết về cái tình của bản hợp đồng giữa VFF và AVG.

Ai cũng biết trước khi AVG mua bản quyền truyền hình bóng đá từ VFF, chẳng có bất kể một công ty truyền thông nào, một đài nào tha thiết với cái bản quyền này cả. Nghe đâu có đài trả vài chục triệu một trận để truyền hình, cơ bản, như họ nói, là để phục vụ nhân dân mà thôi. Trong hoàn cảnh đấy, hợp đồng bán bản quyền cho AVG của VFF phải coi là được giá. Tất nhiên, vào lúc ấy, vào thời điểm ấy và trong bối cảnh ấy.

Nhưng rồi VPF ra đời. Lập tức họ quan tâm đến lĩnh vực này. Đương nhiên, vào thời điểm có VPF, câu chuyện về bản quyền đã khác đi một ít. Một vài đài muốn nhảy vào. Ai đó nói rằng giá bán của nó có thể lên đến gấp 10 lần cái giá mà VPF đã mua. Thế là cứ “bấn tù tì” cả lên. Người ta tìm mọi cách có thể để vô hiệu hóa, để hủy, để vứt bỏ cái hợp đồng này.

Có thể do chưa có kinh nghiệm, chưa quen với sự khốc liệt của kinh doanh, cũng có thể vào thời điểm đó, VFF vì không có ai quan tâm… và nhiều lý do khác nữa, đã ký với AVG bản hợp đồng này hơi bị hớ. Cứ cho là thế đi chăng nữa thì cách giải quyết vấn đề cũng không thể như kiểu hành xử của VPF đang làm được.

Khi anh còn mặc quần ta, áo bà ba, đi guốc mộc, người ta sẵn sàng đi cùng anh. Đến khi anh mặc vest, quần tây, giày tây, anh lại định đạp người ta xuống bờ ruộng, hất người ta ra để bắt tay với người khác. Tôi nghĩ, bất kể một doanh nhân nào, dù đại gia hay tiểu gia, còn một chút tình, cũng không thể ủng hộ cách cư xử như vậy được.

Cho nên cái kết cục của cuộc tranh chấp này, cũng giống như vụ Tiên Lãng, lại là cái kết thục thật có hậu!



Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2011

GIẢI THƯỞNG DOANH NHÂN



- Bằng nhiều nguồn thông tin có được, và nhất là sự giới thiệu từ một cơ quan có uy tín, thay mặt Ban Tổ chức, chúng em trân trọng mời anh tham gia Giải thưởng Phong Cách Doanh Nhân do Công ty em tổ chức vào tháng tới này.

- Đó là Giải thưởng gì hả em?

- Giải thưởng dành cho các doanh nhân tiêu biểu. Ban Tổ chức gồm các cơ quan có uy tín. Tham gia giải thưởng này, anh sẽ cùng các thành viên Phong Cách Doanh nhân gặp gỡ, trao đổi, tìm kiếm cơ hội kinh doanh. Sau khi xét duyệt, Ban Tổ chức sẽ trao giải phong cách doanh nhân cho những đại biểu đoạt giải theo các tiêu chí nhất định.

- Nhưng anh có phải là doanh nhân đâu. Đầu tiên anh là bộ đội, sau là viên chức, rồi là nhà báo hợp đồng, rồi thì đi làm kinh doanh theo kiểu bị hoàn cảnh xô đẩy. Doanh thu của cả công ty anh một năm không bằng giá trị cái xe hơi mà Sếp em mua cho vợ đi chợ hàng ngày. Nói anh là doanh nhân là anh ngượng rồi đấy, lại còn doanh nhân tiêu biểu nữa thì chết à!

- Anh đừng tự ti như thế! Thực ra thì bên em, các chuyên gia đánh giá anh rất cao. Vì thế, em mới được cử thay mặt Ban Tổ chức mời anh. Với hy vọng chắc chắn rằng anh sẽ là một trong những người được giải Phong Cách này.

Mình cũng đã nghe nói về cái Giải thưởng này. Thực ra là một Công ty truyền thông tập hợp tầm 100 doanh nhân. Họ gọi đó là doanh nhân tiêu biểu. Tổ chức một buổi gặp mặt tại một khách sạn sang trọng nào đó để giao lưu, sinh hoạt, chụp ảnh rồi đưa lên tạp chí… Tóm lại cũng là Vui Là Chính. Vui Là Chính (VLC) thì tất nhiên là không sao rồi, nhưng cũng cần phải làm rõ vài việc.

- Vậy thế này nhé! Anh sẽ tham gia với hai nội dung rõ ràng như sau: Thứ nhất là tham gia buổi sinh hoạt giao lưu với tất cả các doanh nhân được mời. Buổi tham gia đó hết bao nhiêu phí, anh sẽ đóng góp. Tuy nhiên, em cho anh xin bản chi phí cho buổi đó. Thứ hai là cái giải thưởng. Bên em phải bảo đảm rằng việc tham gia xét giải thưởng, dù có trúng hay không, anh và các thành viên khác cũng sẽ không phải trả bất kể một khoản phí nào cho cái giải đấy.

Cô gái ngần ngừ

Nhưng bên em đã có chủ trương vận động các thành viên tham gia mỗi người đóng góp 20 triệu VND. Ai trúng giải thì 80 triệu VND anh ạ! Anh thông cảm. Cũng phải có chi phí cho Ban Tổ chức. Hơn nữa, Cơ quan đứng đầu giải thưởng không có kinh phí. Bên em phải tự lo hết tất cả. Cho nên cũng là chuyện bắt buộc thôi.

Thế đấy! Quả là bài toán khó rồi đây. Nếu là bạn, bạn có tham gia không? Nếu tham gia, bạn có tự hào khi nhận được cái giải thưởng đó không? Nếu không muốn tham gia thì bạn sẽ nói như thế nào nhỉ?




Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2011

VANG CON CỌP



- Chào anh, em là nhân viên Công ty Con Cọp, chuyên về các thương hiệu vang nổi tiếng của thế giới. Bên em, Ban Giám đốc muốn được qua bên anh giới thiệu một số loại vang hảo hạng, trong khuôn khổ chương trình giới thiệu cho các cá nhân VIP. Xin anh bố trí thời gian cho bọn em!

- OK em! Anh sẽ có ý kiến để Bộ phận Hành chính bố trí một số anh, chị em ngồi nghe nữa nhé! Tuy nhiên, em cho anh biết rõ, mục đích là giới thiệu rượu vang, hay mục đích là bán rượu. Nếu giới thiệu, anh sẽ bố trí người ngồi nghe. Nếu bán rượu, anh sẽ hỏi hộ em luôn xem có ai mua không?

- Không, bên em chỉ giới thiệu thôi và quan trọng nhất là chỉ muốn giới thiệu cho một mình anh thôi. Đây là chương trình dành cho VIP mà anh. Chỉ một mình anh ngồi nghe thôi.

- Thế cũng được! Mặc dù hơi ngần ngừ, cuối cùng mình cũng đồng ý.

Hai ngày sau. Có hai chàng thanh niên ăn mặc chải chuốt, bảnh bao, xách một hộp bằng nhôm to tướng tới văn phòng. Sau màn giới thiệu ngắn gọn, hai chàng mở hộp nhôm, đặt lên trên bàn mình ba chai vang Hoa Kỳ tổ bố. Rót ra một cái ly đã chuẩn bị sẵn, một chàng bảo mình, nhẹ nhàng, nhưng giọng như ra lệnh:

- Mời anh thử một ngụm!

Mình thử một phát. Thế là không thoát ra được nữa.

Bắt đầu được nghe. “Đây là một trong những loại vang thượng hảo hạng của miền Trung Tây Hoa Kỳ. Nấu từ một loại nho quanh năm ở trên triền núi cao…“

Rồi thì phải nghe. “Nho này quả mọng nước, có vị chát rất đặc trưng mà chỉ ở miền Trung Tây Hoa Kỳ mới có. Không có một vùng nào trên thế giới này có thể có được…”

Rồi đến màn bị nghe. “Hậu vị của nó thật đặc biệt. Anh uống xong sẽ thấy vị ngọt, chát, đậm, sâu lắng… lắng đọng mãi. Ai mà không nhận thấy cái đó thì thực là hoài của và không biết thưởng thức…”

Bắt đầu ù hết cả tai…

Rồi cuối cùng là màn đấu võ với mình. Vì…

“Bọn em thực sự chỉ còn có 3 thùng thôi. Cho nên ngoài các chú, các anh đã lấy mỗi người vài thùng (dẫn ra một số những cái tên rất hoành tráng mà mình không tiện kể ở đây), bọn em đặc biệt nhất định chỉ dành 3 thùng còn lại cho anh (mặc dù trước đấy đâu có biết mình là ai đâu). Mỗi thùng 9,8 triệu VND. Thế chốt thế anh nhé!”

Tất nhiên là mình không thể lấy một đống vang tổ bố thế được. Lấy thế có mà tắm vang, gội đầu bằng vang cũng còn lâu mới dùng hết. Nhưng bị hai chàng này “trì” một cách thậm tệ. Nhẹ nhàng nói không thể được. Thôi thì chẳng đặng, đành phải rành rọt phân tích.

“Anh có ý kiến thế này nhé! Thứ nhất là bên em, theo như lịch hẹn, sẽ là một buổi giới thiệu vang chứ không phải là bán vang. Hai cái này khác nhau. Và anh cũng đã có vài lần dự những buổi giới thiệu rượu rồi. Người giới thiệu và người bán là khác nhau. Thậm chí, trong buổi giới thiệu rượu ấy, muốn mua, người ta cũng không bán ở đấy em ạ!

Thứ hai là nếu em bán thì cũng được, mặc dù nó đã không đúng với tinh thần set up buổi này từ đầu. Tuy nhiên, anh có thể thấy rằng không vấn đề gì. Nhưng em bán còn anh thì mua. Anh đâu có nhu cầu nhiều đến như vậy. Anh chỉ có thể mua theo nhu cầu thôi chứ em! Đúng không?

Và cuối cùng, anh cho em biết một bí mật này. Anh phải kiêng rượu. Kiêng dứt điểm, không mơ tưởng đến được nữa. Ở cơ quan, tên anh được gọi là gì em biết không? Là Thụy sư đấy! Tức là phải ăn uống như sư ấy! Anh đang khổ quá đây này!”

Cuối cùng thì buổi giới thiệu, kiêm bán vang cũng kết thúc tốt đẹp. Từ bấy mình đâm sợ. Cứ ai gọi điện set up giới thiệu rượu là mình khiếp. Cho đến cuối giờ sáng nay.

- Chào anh, em là nhân viên Công ty Con Hươu, chuyên về các thương hiệu vang nổi tiếng của thế giới. Bên em, Ban Giám đốc muốn được qua bên anh …!

- Cám ơn em! Anh bị tiểu đường, bị viêm gan mãn tính siêu vi B, da vàng như củ nghệ. Nghe thấy em nói rượu là anh đã phát ốm rồi. Nhưng anh vẫn thích nghe giới thiệu rượu. Nếu bên em chỉ định giới thiệu…!

Chưa nghe thấy hết, đã thấy cô nhân viên cúp máy tự bao giờ!




Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011

ÔNG CÁP QUANG ĐỘC QUYỀN



Nghe bạn bè, đối tác tư vấn mãi, lại thêm nhu cầu quá cấp thiết cho sản xuất, bèn quyết định lắp đường cáp quang dẫn tín hiệu internet thay cho cáp đồng vẫn dùng bình thường. Thấy nói rằng tốc độ nhanh hơn, tuyệt hơn hẳn. Cứ như thể so sánh nước Mỹ với nước Sudan ấy. Cáp quang cứ là ăn đứt hàng trăm, hàng ngàn lần.

Bắt đầu vào cuộc đã thấy dấu hiệu đầu tiên của sự rắc rối. Mấy anh em bảo nhau cứ cố xem sao. Thời buổi này, làm cái gì chẳng gặp chút rắc rối ban đầu. Cứ cố đi rồi mọi chuyện sẽ qua. Nhưng rồi càng cố càng vớ vẩn, thế mới chán chứ!

Đầu tiên là cái toà nhà đang thuê làm văn phòng trả lời là cáp quang ở đây đã do một đơn vị cung cấp internet thầu trọn gói và độc quyền. Muốn lắp cáp quang, bắt buộc phải làm qua chỗ họ. Tạm thời gọi ông này là Ông Độc Quyền cho nó tiện. Thôi thì cũng OK. Độc quyền thì mình có lạ gì. Ông VNPT, ông EVN… thiếu gì ông độc quyền mà cũng có sao đâu.

Rất nhanh chóng, một bố chịu trách nhiệm tiếp thị của Ông Độc Quyền đến làm việc. Bảng chào giá được đưa ra, mặc cả mặc lẽ, deal lên deal xuống. Chốt! Thật là quá chuyên nghiệp. Ra về, ông ấy chốt hạ một câu, sau tuần khảo sát, bảo đảm các anh sẽ có cáp quang đỉnh cao để dùng.

Một tuần qua đi. Chẳng thấy ai động tĩnh gì, gọi điện giục Ông Độc Quyền bảo đã triển khai rồi, đang làm đến chân toà nhà rồi. Yên tâm nhé! Thì tất nhiên là yên tâm. Không yên tâm thì biết làm gì bây giờ?

Gần hai tuần nữa sắp hết. Có hai nhân viên của Ông Độc Quyền bắt đầu vào văn phòng làm việc. Nhiệm vụ của hai ông này là nối đường cáp vào đến tủ đấu nối tín hiệu. Trò chuyện một hồi, hai ông bảo, bọn em đâu có phải quân bên Ông Độc Quyền đâu, thực ra là quân của bên khác, Ông Độc Quyền thuê bọn em làm đường dây thôi. Lắp xong dây, hai ông ấy chuồn.

Mấy hôm sau nữa. Lại một ông khác mang đồ lề đến để đi ổ cắm, đường điện kèm theo, rồi ốc, vít, bắt, xoáy, nối, bọc… Ông này chuyên môn là thợ điện kiêm lắp ráp điện. Cũng là lính đánh Park (đánh thuê) do Ông Độc Quyền thuê đến làm. Lắp xong mấy cái ổ điện, dây, phích, đấu nối, ông ấy chuồn còn lẹ hơn cả hai ông kia.

Thêm ít ngày nữa. Một ông mang cái máy xách tay đến ngồi dãi thẻ ở văn phòng. Lăn lê bò toài một hồi, ông ấy phán, có tín hiệu rồi đấy. Các anh các chị thử xem có nhanh hơn không nhé! Hoá ra ông này là ông cấp tín hiệu. Khổ nỗi, tất cả các máy tính ở văn phòng đều tịt hoặc tín hiệu rất yếu.

Chổng mông chổng tĩ cả ngày không được, ông ấy phán: “Chắc chắn là bọn cấp tín hiệu bên em nó chưa cấp rồi. Tức là tín hiệu vẫn là tín hiệu cũ. Giờ em về bảo, mai bọn nó cấp, internet chỗ các anh bảo đảm chạy vù vù”. Nói xong, ông ấy về. Ông này thì đúng là quân của Ông Độc Quyền chính hiệu.

Sáng mai tín hiệu chẳng những không mạnh mà chết cứng đứ đừ. Gọi mãi, gọi mãi, hôm sau lại có một ông nữa đến, không phải cái ông cấp tín hiệu hôm nộ. Lần này là ông kỹ thuật viên. Nghiên cứu xong, ông ấy bảo, các máy ở chỗ anh là dùng mạng nối cũ, không tương thích với đường cáp quang nên mới thế. Giờ phải làm lại thì mới được.

Đồng ý làm lại. Nhưng trước khi làm lại, phải thử xem thế nào bằng cách nối trực tiếp đường cáp từ tủ tín hiệu vào một cái máy tính nào đó xem thế nào đã. Nối xong, thử xong, vẫn chậm như rùa. Bực quá, ông kỹ thuật viên lấy cáp xịn của mình, nối vào laptop xịn của mình. Vẫn thế! Chán quá, ông ấy bảo chỗ các anh làm sao ấy. Thôi, để về báo cáo lãnh đạo.

Ông kỹ thuật về xong, mọi người rón rén nối lại tín hiệu vào đường cáp đồng cũ để dùng tạm. Tự nhiên thấy nó còn nhanh hơn cái cáp quang kia. Thở phào! Thôi kệ nhé! Chẳng cáp quang thì đừng. Đành cứ thế vậy!

Nhưng rồi vài tuần sau, công văn hoả tốc từ bên Ông Độc Quyền gửi sang là muốn được khắc phục sự cố vừa rồi và đề nghị mình hợp tác. Tất nhiên là hợp tác rồi. Và quy trình lại lặp lại từ hôm qua. Nghĩa là lại có hai người sang nói là thợ kỹ thuật. Sau khi đấu đấu nối nối, thử thử, tín hiệu được cải thiện ít nhiều.

Nhưng rồi chiều nay thì lại vẫn thế, lại vẫn tậm tịt, lại vẫn ì thần cụ ra đấy!

Cô phụ trách văn phòng bảo mình: “Không được đâu anh ạ! Ông Độc Quyền này tệ lắm. Chẳng có người gì cả. Cứ mảng nào cũng đi thuê. Mà mỗi người một mảng, chẳng kết nối gì được với nhau cả. Ông cáp thì đổ tại ông điện. Ông điện thì đổ tại ông tín hiệu. Ông tín hiệu thì đổ tại ông mạng LAN. Ông kỹ thuật lại còn đổ cho toàn hệ thống máy tính nhà mình nữa…”.

Thế cho nên, cái Ông Độc Quyền sẽ còn làm nhiều người phải thất vọng!