Hiển thị các bài đăng có nhãn Sân khấu Điện ảnh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sân khấu Điện ảnh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 4 tháng 4, 2012

TUỔI THƠ 5 SAO



Tình cờ trong một chuyến công tác, những người bạn ở Nha Trang dẫn anh vào một khu nghỉ 5 sao, một thiên đường thực sự, như cách các bạn nói, nằm biệt lập trên một hòn đảo tít tắp ngoài khơi.

Những biệt thự nằm rải rác dưới tán cây xanh lặng lẽ. Nhà gỗ, mái lá, cửa sổ bằng tre, những phên lứa và mành tre kéo lên, thả xuống bằng dây thừng. Vòi nước tắm bằng đồng cũ kỹ rêu xanh được đặt lộ thiên giữa trời. Tường nhà xây gồ ghề, thô ráp. Nón lá, mũ nan, nùn rơm, túi cói… những đồ vật của một thời đồng quê Việt đã từ rất xa.

Đêm ấy trời mưa rả rích không lúc nào ngừng. Tiếng dế rúc suốt đêm. Vài con dơi chập choạng ăn đèn bay cả vào nhà. Từng cơn gió rít xua cành cây đập sầm sập từng cơn, từng cơn…

Bên chén rượu nồng, các bạn hân hoan và ngưỡng mộ chủ đầu tư, một doanh nhân nước ngoài, đã nhìn xa trông rộng để làm ra khu nghỉ 5 sao này. Ngà ngà say, ai cũng cảm thấy viên mãn vì có lẽ chưa bao giờ các bạn được sống trong một khung cảnh êm đềm, thôn dã và hoang sơ đến như thế.

Riêng anh, cơn say đưa anh về lại với ký ức tuổi thơ mình. Vẫn ngôi nhà tranh, vách đất, vẫn giếng nước thơi trong đầu làng, vẫn cái mũ nan, nón lá, gậy tre, túi dứa, vẫn những món ăn bình dị quê nhà.

Và anh chợt có một liên tưởng thú vị: Vậy là sau bao nhiêu năm bôn ba đất khách quê người, anh lại được trở về với một khung cảnh tuổi thơ ngày nào. Chỉ có điều, phải tốn không ít tiền để đến được nơi đây. Bởi vì, tuổi thơ ở đây không phải là tuổi thơ hồn nhiên của anh ngày trước, nó là tuổi thơ 5 sao cách biệt với đời thường.



Thứ Hai, 19 tháng 3, 2012

10 POSTER PHIM HẤP DẤN NHẤT




Những tấm poster miêu tả khoảnh khắc ấn tượng nhất của bộ phim, tạo sự cuốn hút, hấp dấn người xem và kéo công chúng đến rạp. Và trong lịch sử điện ảnh từ trước đến nay, có rất nhiều những tấm poster siêu gợi cảm, khiến bạn phải thẫn thờ trước những hình ảnh quyến rũ đến rực người. Tình cờ tìm thấy top 50 tấm poster sexy nhất mọi thời đại do một trang phim bình chọn. Lược ra 10 cái hay nhất để các bạn xem. Nhiều tấm phải nó là quá sexy!


The Outlaw (1943)




Sin City (2005)




Downhill Racer (1969)




Ciudad En Celo (2006)




Mr & Mrs Smith (2005)




Shame (2012)




Jackie Brown (1997)




Lolita (1962)




Attack Of The 50ft Woman (1958)




Secretary (2002)





Thứ Hai, 12 tháng 3, 2012

NẾU BẠN CHƯA ĐỦ LỚN!



Chúng tôi làm một chương trình, trong đó có vài nội dung nhạy cảm. Ăn mặc mát mẻ. Nhiều em chân dài. Chủ đề tế nhị… Nói tóm lại là những chuyện ít ra là không nên để trẻ con xem và nghe được. Dù chúng có nghe thì cũng chẳng chết ai. Có khi, chúng lại còn cười vào mũi những người đang cấm đoán chúng là biết thừa rồi mà còn giấu ấy chứ.

Nhưng khuyến cáo là khuyến cáo. Không thể đùa dai được. Lỡ chẳng may mà các cháu xem được thì chưa chắc đã bị làm sao, nhưng người lớn mà xem được, có khi lại khối chuyện. Rồi rắc rối như cảnh liếm rượu trong Hoa Nắng không biết chừng.

Nhất trí là sẽ khuyến cáo trẻ em. Nhưng khuyến cáo hay cảnh báo? hay cấm đoán? Thật là rắc rối. Người thì bảo nên ghi chương trình cấm trẻ con. Nhưng trẻ con là thế nào? Cãi nhau ầm ĩ cũng chưa trả lời được như thế nào được coi là trẻ con.

Người thì bảo nên cấm dưới 16 tuổi. Nhưng cũng vẫn cãi nhau. Ông thì bảo nhiều đứa dưới 16 tuổi mà còn thành thạo hơn cả người lớn. Người thì bảo bọn đấy chưa biết gì đâu. Cấm là phải. Tóm lại là không thể thống nhất được. Mà cứ ghi cấm đoán chung chung, có khi chẳng cấm được ai, lai thêm tò mò thì thà đừng ghi cấm còn hơn.

Nhưng rồi hôm nay, lên một trang phim mạng, thấy có một phim nghe nói là hơi hơi tươi mát, mặc dù xem qua chẳng thấy tươi mát gì. Bù lại, học được câu ghi trên phim rất là hay.

Không cấm đoán, không cảnh báo, không phê phán, không khyên răn và nhất là không ra vẻ dạy dỗ, bảo ban.

Cắt thứ nhất

NẾU BẠN CHƯA ĐỦ LỚN…
THÌ TẮT TIVI ĐI NHÉ!

Và 5 giây sau đến cắt thứ 2

CÒN NẾU BẠN KHÔNG TẮT TIVI…
THÌ ĐÓNG CỬA PHÒNG LẠI MÀ XEM TIẾP NHÉ!




Thứ Tư, 20 tháng 7, 2011

Ì XÈO GIẢI THƯỞNG



Cứ lần xét thưởng danh hiệu nào cũng có điều tiếng ì xèo, không nhiều thì ít. Những giải thưởng nằm trong lĩnh vực văn hoá, nghệ thuật, tưởng như ít chuyện nhất, dễ nhường nhịn nhau nhất, hoá ra lại càng phức tạp.

Và năm nay cũng vậy, người ta đang đồn đại, ta thán ầm ĩ cả về hệ thống giải thưởng cao quý nhất dành cho những cá nhân hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật, văn hoá. Người được đề cử cũng thấy đắng lòng vì bị “đánh” cho tơi tả trên các phương tiện truyền thông đại chúng. Người không được đề cử thì ấm ức, hậm hực. Nói tóm lại là chẳng ai phục ai.

Tôi mù tịt về chuyện này nên chẳng dám bình luận đúng sai, xứng đáng hay không xứng đáng? Chỉ muốn nói đôi điều về cái thủ tục xét giải thưởng. Bởi vì theo tôi, chuyện ì xèo năm nào cũng có này, thật buồn cười là nó lại xuất phát từ cái khâu hồ sơ đề nghị xét thưởng của từng cá nhân thì phải.

Một anh đạo diễn, vốn là chỗ quen biết, có lần bảo tôi: “Nói thật là tớ nhớ những phim đã làm. Nhưng những bình luận về nó, đánh giá về nó… thì tớ chẳng làm sao nhớ được hết cả. Có phim đã làm cả vài chục năm nay rồi. Hồi đó khán giả đánh giá ra sao, giới chuyên môn nhận xét thế nào, làm sao mà nhớ chứ! Cho nên, theo tớ, cái việc bắt người muốn có giải thưởng phải chuẩn bị hồ sơ là thủ tục nên bỏ nhất!”.

Nhưng bỏ cái thủ tục này thì hội đồng lấy gì mà xét chứ?

Thì phải có một Ban chuyên môn, hoạt động một cách chuyên nghiệp và bài bản. Họ không phải là những người làm ở các cơ quan khác nhau, rồi đến kỳ xét giải thưởng thì tập trung nhau lại mà họp hành, xét duyệt. Làm thế, chỉ thấy được mặt nổi mà đâu có thấy được cả quá trình phấn đấu của người được xét.

Cái ban chuyên môn ấy phải ăn lương và chỉ làm mỗi việc đó thôi. Đó là thống kê, phân tích cả quá trình của một con người. Chính cái ban ấy, chứ không phải ai khác, phải đáp ứng đầy đủ mọi yêu cầu của hội đồng xét duyệt. Nó cũng tương tự như câu chuyện giải thưởng Quả Bóng Vàng Châu Âu hàng năm. Tôi dám chắc rằng Messi chẳng bao giờ phải chuẩn bị hồ sơ để cho France Football xét giải thưởng cho mình.

Chỉ đến khi chuyên nghiệp hoá giải thưởng như vậy, may ra chúng ta mới hết phải nghe những chuyện ì xèo năm nào cũng có!



Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2011

HUYỀN SỬ THIÊN ĐÔ



Thế là cuối cùng, Huyền Sử Thiên Đô, một trong hai bộ phim được sản xuất nhân kỷ niệm đại lễ 1000 năm Thăng Long-Hà Nội cũng được phát sóng. Sau bao nhiêu tranh cãi và dập vùi, sau bao nhiêu cố gắng sửa chữa của nhà sản xuất, phim mới được ra mắt. Một sự tưởng thưởng, dù hơi chậm trễ, cho những cố gắng của tất cả, từ đạo diễn, diễn viên… đến nhà sản xuất.

Tôi thấy phim không thật sự xuất sắc như ban đầu, từ trước khi bấm máy, đã được một số báo ca ngợi. Nhưng nói chung, đến những tập này, tôi thấy phim cũng tốt. Với tư cách của người mới tập toọng bước vào lĩnh vực này, tôi đặc biệt ấn tượng với những cố gắng của tất cả các thành viên của đoàn làm phim.

Chợt thấy tiếc làm sao! Giá Huyền Sử Thiên Đô được chiếu vào dịp nửa cuối năm trước, thời gian kỷ niệm đại lễ 1000 năm Thăng Long-Hà Nội thì hay biết bao! Nghĩ đến đây, lại thấy tiếc thêm cho phim Lý Công Uẩn, đường tới thành Thăng Long cũng đang nằm một chỗ, chưa biết đến bao giờ được phát sóng.

Lý do phim chưa được phát sóng thì có nhiều. Tôi không muốn nói lại ở đây nữa. Và cũng có thể không ít lý do đưa ra là xác đáng. Nhưng có một lý do, cũng xác đáng không kém, đó là sự thiếu thiện chí, sự kèn cựa kiểu ghen ăn ghét ở của một số người. Huyền Sử Thiên Đô, rồi Lý Công Uẩn, đường tới thành Thăng Long, thêm một lần nữa cho thấy người Việt mình thật khó hợp tác với nhau.

Chẳng lẽ sau bao cố gắng của biết bao nhiêu người, chúng ta lại cứ phí phạm công sức lao động của nhau đến như thế!



Thứ Tư, 30 tháng 3, 2011

MỘ ĐỐNG THẾCH




Khám Phá Việt Nam là serie phim với tinh thần Không Ai, Không Điều gì bị quên lãng. Nó không phải là phim về du lịch, danh lam thắng cảnh. Cũng không phải phim vể lịch sử, danh nhân hay là phim về những chuyện lạ, những kỷ lục. Như tên gọi, là phim khám phá những cái mới, những cái chưa ai biết, hoặc đã biết nhưng lại chưa biết rõ như thế nào.

Chủ đề của các tập phim được chuẩn bị sẵn bời các chuyên gia, các nhà hoạt động xã hội, nhà báo, nhà nghiên cứu là cố vấn cho phim. Tuy nhiên, theo phản ánh của các đoàn làm phim, khi thấy một chủ đềmới, hay hơn, hấp dẫn hơn, các đoàn sẽ đề xuất để đổi chủ đề, hoặc đơn giản là sẽ ưu tiên được sản xuất trước.

Mộ Đống Thếch là một trong những chủ đề mà đoàn làm phim sẽ thực hiện. Khi đọc tài liệu và xem những hình ảnh về khu mộ này, tôi đã thực sự xúc động. Không hiểu từ bao giờ và như thế nào, khu mộ cổ này được hình thành. Chỉ mới cách đây chừng hơn nửa thế kỷ thôi, Đống Thếch còn là nơi của rừng thiêng nước độc, cọp beo hoành hành.

Thôi thì để sau này xem phim. Giờ xin mời mọi người xem vài hình ảnh về khu này. Cám ơn các bạn Tiến Thành, Hải Anh và một vài tay máy không chuyên của báo Du lich Việt Nam, Vietnamnet đã cung cấp ảnh và ít dòng tư liệu không chính thức về Đống Thếch.

Hàng trăm cột đá được xác định là có niên đại hơn 400 năm tuổi nằm thành một khu mộ cổ lạnh lẽo giữa núi rừng của vùng Kim Bôi, Hòa Bình.






Theo các chuyên gia, những phiến đã này đều không có ở khu vực này, chúng được chuyên chở về từ Thanh Hóa. Vào thời điểm cách đây hơn 400 năm, việc chuyên chở chúng từ một nơi xa xôi như thế thật chẳng dễ dàng. Người xưa đã làm thế nào để chở chúng về, gia công và trạm khắc những hoa văn như thế này?





Là khu mộ cổ hiếm hoi hầu như chưa bị tác động bởi con người. Theo các bạn ở Du lịch Việt Nam, các chuyên gia chữ Hán đã dịch một trong những tấm bia mộ khổng lồ ấy dòng chữ khắc như sau "Ông Đinh Công Kỳ, thổ tù kiêm cai quản vùng Mường Động. Sinh năm 1592, mất năm 1647. Khi chết được ban tước Chưởng vệ đề đốc Uy quận công. Đến ngày 22 tháng 2 năm 1650 (tức là tầm 2 năm rưỡi sau ngày m ất) được đưa về huyệt trên núi bằn 15 xe tang, , 7 con voi, 5 con ngựa".






Có người thêu dệt Đống Thếch là khu mộ kỳ bí, người lạc vào không thể ra được. Chết phơi thây, xương trắng rừng luôn. Vào những năm đầu của thập niên 60, môt vài mộ được khai quật phục vụ nghiên cứu và người ta tìm thấy một số hiện vật giá trị.





Thứ Hai, 22 tháng 11, 2010

BẢN QUYỀN BẤT TẬN




Sự việc cũng đơn giản thôi. Poster bộ phim đang hot Cánh Đồng Bất Tận có tranh chấp về bản quyền tấm ảnh chụp đồng lúa, chân dung… được sử dụng. Bác Trần Huy Hoan thiết kế. Ảnh chụp là của Đặng Minh Tùng, một tay máy trẻ của TP. Hồ Chí Minh.

Theo những gì đã được công bố thì, tinh thần hợp đồng đã ký với nhà sản xuất, các tấm ảnh chụp của Tùng bản quyền sẽ thuộc nhà sản xuất. Họ có thể dùng mà không cần phải hỏi gì Tùng cả. Cũng có thể vì lý do này mà trên Poster của phim, người ta chỉ đề tên nhiếp ảnh Trần Huy Hoan mà quên cái tên Đặng Minh Tùng.

Và đấy cũng chính là nội dung tranh chấp của hai tay máy, một mới vào nghề, một đã gạo cội với thâm niên gần 35 năm nay.

Ai đúng? Ai sai?

Những tranh chấp kiểu như thế này, hoặc là người ta sẽ tự thỏa thuận với nhau, hoặc là sẽ chẳng bao giờ đi đến hồi kết cả. Riêng tôi, tôi nghĩ bản quyền vụ này đâu có phức tạp gì. Theo hợp đồng, Tùng đã bán đứt bản quyền các tấm ảnh cho nhà sản xuất, và đương nhiên, anh không còn được thụ hưởng gì từ những tác phẩm này.

Cứ cho là hợp đồng đúng như thế. Và những người trong cuộc tôn trọng nó tuyệt đối. Nhưng ngay cả trong trường hợp này, tên tác giả bức ảnh cũng không thể biến từ Đặng Minh Tùng thành Trần Huy Hoan được. Và trong mọi trường hợp, tên tác giả vẫn phải là Đặng Minh Tùng, cho dù Tùng có còn được hưởng quyền lợi liên quan đến bản quyền nữa hay là không?

Tôi có một chuyện tương tự về vấn đề này.

Đó là chúng tôi hợp tác với VTV sản xuất phim. Theo hợp đồng hợp tác thì bản quyền các phim đã phát sóng đều thuộc VTV. Tất nhiên, chúng tôi không còn quyền lợi vật chất gì ở đấy nữa. Tuy nhiên, sau này, VTV sử dụng các phim đó, dù ở kênh nào, lúc nào đi chăng nữa, cuối phim, bao giờ cũng ghi rất rõ dòng chữ phim do VTV và công ty tôi hợp tác sản xuất. Rành mạch. Rõ ràng.

Chưa kể, dù bản quyền thuộc VTV, nhưng khi chuyển nhượng phim, bán bản quyền phim cho bất kể đơn vị nào, theo hợp đồng thì VTV không phải hỏi lại gì chúng tôi cả, song VTV vẫn hỏi rất rõ rằng chúng tôi có muốn khai thác phim ấy không? Nếu muốn, hai bên sẽ bàn bạc và thương thảo lại.

Với thần ấy, tôi nghĩ, là một trong những đại gia của làng nhiếp ảnh, bác Trần Huy Hoan chắc sẽ có cách sử xự nghĩa hiệp và cầu thị hơn nhiều những gì đang lùm xùm trên các phương tiện truyền thông máy ngày gần đây.