Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện vui. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện vui. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 7 tháng 6, 2012

NÓI THẬT LÀ HỎNG VIỆC ĐẤY NHÉ!


1

- A lô, chào anh, em là nhân viên ngân hàng Z, người được giao nhiệm vụ làm thẻ credit cho anh. Anh có thể dành cho em ít phút để hoàn thành vài thủ tục được không ạ?

- Được chứ em! Em nói đi!

- Anh hãy trả lời vài câu hỏi nhé! Đầu tiên, anh cho em hỏi anh đang ở đâu?

- Anh ở Trung Hòa Nhân Chính.

- Em biết. Thực tế thì anh ở Trung Hòa Nhân Chính nhưng hộ khẩu ở Hồ Đình Thanh Lương và chứng minh thư thì ở Quỳnh Mai, đúng không ạ?

- Đúng thế!

- Tuy nhiên, hộ khẩu được xem là tài liệu có giá trị hơn cả. Vậy thống nhất là anh sẽ ở Hồ Đình Thanh Lương nhé!

- Nhưng anh có ở đấy đâu, anh đang ở Trung Hòa Nhân Chính mà!

- Em đã bảo là em biết rồi mà. Nhưng nếu Bộ phận thẩm định bên em người ta hỏi, anh cứ trả lời là ở Hồ Đình Thanh Lương. Nhớ đấy, anh mà hở ra là đang ở Trung Hòa Nhân chính là mệt lắm. Có khi còn hỏng việc đấy nhé!

2

- Giờ cho em hỏi tiếp, trường học đầu tiên của anh là Trường Đình Bảng phải không?

- Không! Đấy là trường cấp 3 anh học. Trường đầu tiên thì phải là cấp 1, là trường khác. Trường Hương Mạc chứ!

- Được rồi! Nhưng bản khai ban đầu bên em đã ghi Trường Đình Bảng vào mục trường học đầu tiên của anh. Vì thế anh phải nhớ khi người ta hỏi trường học đầu tiên của anh thì anh trả lời là Trường Đình Bảng, đừng có Hương Mạc Hương Miệc gì mà hỏng việc đấy nhé!

- Anh nhớ rồi! Không được nói thật đúng không?

- Thôi anh hiểu nôm na thế cũng được. Nhớ cả hai câu hỏi vừa rồi em đã dặn câu trả lời. Nhớ đấy, nói thật là hỏng việc đấy nhé!



Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012

SỰ TRÙNG HỢP KỲ LẠ




Tình cờ tìm được một email của một bạn gửi đã lâu. Xem qua thấy khá thú vị. Dù năm 2011 đã qua lâu rồi nhưng sự kiện như thế này, thấy nói là 823 năm mới có một lần, nên còn lâu mới có thể coi là cũ được.

ĐÂY LÀ HIỆN TƯỢNG LA, CHÚNG TA CHỈ THẤY MỘT LẦN TRONG ĐỜI MÌNH...

Lịch tháng Bảy, 2011

CN

Hai

Ba

Năm

Sáu

Bảy






1

2

3

4

5

6

7

8

9

10

11

12

13

14

15

16

17

18

19

20

21

22

23

24

25

26

27

28

29

30

31







Bạn hãy để ý kỹ, năm 2011, tháng Bảy có

5 ngày thứ Saú,

5 ngày thứ Bảy và

5 ngày Chủ Nhật.

Điều naỳ chỉ xuất hiện một lần trong 823 năm. Nó được gọi là những bị tiền.
Khá ly kỳ phải không? Đọc tiếp chơi!

Năm nay có những ngày rất đặc biệt

1/1/11, 1/11/11, 11/1/11, 11/11/11 và thêm không kém phần ly kỳ nữa như sau...

Lấy hai con số cuối cùng của năm sinh của mình (ví dụ sinh năm 1980 thì lấy số 80) cộng với số tuổi năm nay (sinh 1980 thì năm nay là 31 tuổi)
Kết quả sẽ luôn luôn là 111 cho tất cả mọi người trên thế giới. (80+31=111)



Thứ Tư, 28 tháng 3, 2012

NGHỊCH LÝ



1. Tôi thường uống café sáng ở Tonkin Lý Thường Kiệt. Café ngon, giá vừa phải và không khí rất vui. Nhiều năm liền ngồi ở đây mỗi sáng, tôi nhận ra một điều rất buồn cười. Đó là 2 cái quạt trần của quán rất hay bị sự cố. Mà sự cố của nó rất hay.

Vào Mùa Đông rét căm căm, khi tất cả khách ai cũng mặc áo len, áo bu-dông sù sụ thì quạt cứ chạy vù vù. Kêu nhân viên tắt quạt, bạn sẽ được giải thích là tắt quạt thì đèn cũng sẽ tắt. Thế nên tốt nhất là bạn cứ chịu khó mà ngồi dưới cái lạnh thấu xương và quạt chạy như máy khâu.

Vẫn hai cái quạt ấy, Mùa Hè nó lại hầu như không bao giờ chạy hoặc chạy rất lù đù. Bạn có thắc mắc thì nhân viên của quán sẽ giải thích rầng cái triết áp (đại loại thế) đang bị hỏng. Và thế là bạn cứ thoải mái mà ngồi cho mồ hôi chảy ròng ròng trong cái nóng nực mướt mát.

Tất nhiên, cũng có thời điểm hai cái quạt này được sửa tử tế và nó cũng chạy vào Mùa Hè và ngừng vào Mùa Đông. Nhưng thời gian này rất hãn hữu, phần lớn nó được sinh ra, lắp vào đấy là để hành hạ, để trêu ngươi khách hàng. Lâu thành quen, những khách truyền thống như tôi đành “sống chung với lũ” chứ chẳng ca thán làm gì thêm mệt.

2. Ở trung tâm thể thể thao California mà tôi đang theo tập có một hệ thống thang máy rất phiền phức. Thoạt đầu chúng tôi đi chung với thang máy dành cho khu căn hộ. Dân kêu nhiều quá, Ban Quản lý bắt chúng tôi phải đi thang dịch vụ, tức là đi chung với thang chở rác, chở đồ lúc nào cũng bẩn thỉu.

Học viên không chịu nổi, lại thắc mắc, lại kiện tụng. Mãi rồi Ban Quản lý cũng lắp một cái thang máy dành riêng cho khu vực thể thao. Nói là thang máy dành riêng vì nó chỉ lên được tới khu thể thao là thôi. Hết kiện tụng, hết còm-men rắc rối nhé.

Nhưng chẳng hiểu sao, có 3 tầng hầm để xe thì thang chỉ xuống được tầng thứ 2. Bạn mà để xe ở tầng 3 (mà luôn luôn nhân viên bảo vệ bắt bạn phải xuống tầng 3) thì rời thang máy, bạn sẽ phải đi bộ 1 tầng nữa.

Chưa hết, cái thang này rất là hay. Người ta lắp đặt thế nào đó mà vào trong thang, bạn sẽ đọc được dòng chỉ dẫn: Dòng đầu tiên: “Nhấn nút 2 để xuống tầng 1”. Rồi đến dòng thứ hai: “Nhấn nút 1 để xuống tầng 2”. Và để kết thúc: “Nhấn nút 3 để lên tầng M”.

Lần nào vào thang tôi cũng phải lẩm bẩm 2 xuống 1, 1 xuống 2 rồi 3 lên M.

Tôi không thể nào hiểu được là vì sao người ta không cài đặt để “nhấn 1 xuống tầng 1, nhấn 2 xuống tầng 2 và nhấn M lên tầng M”? Và vì sao người ta lại không lắp thang cho nó xuống được tầng 3 nhỉ?