Phải mất gần 18 năm cho những phấn đấu không biết mệt mỏi của vợ chồng em. Quãng thời gian quá dài cho một ngôi nhà 4 tầng đẹp đẽ, khang trang ngày hôm nay. Nhưng thôi, chẳng hề gì, vấn đề là ước mơ lớn của cuộc đời đã được thực hiện. Và đó là niềm vui đẹp đẽ nhất mà em từng có.
Anh đi học rồi thoát ly công tác. Em ở lại quê nhà gánh vác trên vai niềm kỳ vọng của cả gia đình là xây ngôi nhà ngói, thay cho gian nhà tranh cũ kỹ mà anh em mình đã từng lớn lên. Quần quật làm đủ nghề phụ. Chắt bóp tiền có được làm gian nhà ngói đơn sơ nhất. Ngày ấy, mỗi lần về quê, anh đã rất tự hào về ngôi nhà ấy. Ngôi nhà là của chung nhưng anh biết, nó được dựng lên hoàn toàn bằng tiền riêng của em.
Rồi mẹ mất, bố già, anh em trưởng thành hết. Gian nhà được dùng cho công việc chung của cả gia đình. Em lại dọn xuống ở mái nhà tranh bên cạnh. Rồi em lấy vợ, sinh con cái, tất cả mấy phụ tử lại vẫn sống trong mái nhà tranh ấy. Từ bấy, nói chuyện gì với em cũng là chuyện ước mơ có ngôi nhà mới, của riêng mình.
Hôm nay thì ước mơ ấy đã được thực hiện. Còn vượt quá cả ước mơ nữa là đằng khác. Vài mâm cơm tân gia. Can rượu nếp quê mình thơm lừng mùi men mới. Đã lâu lắm rồi mấy anh em mình mới lại ngồi với nhau. Thôi, cạn chén nữa đi em, gian khổ đã lùi xa rồi. Cái nghèo khó giờ đã chỉ còn là kỷ niệm. Nhắc đến cho vui, cho thêm động lực vì ngày mai tươi sang, cho con cháu biết anh em mình đã từng dẻo dai “chinh chiến” đến thế nào thôi. Đâu có phải nhắc lại để buồn đâu!
Rượu đã ngà ngà say. Em nhắc lại kỷ niệm hồi đi làm đậu phụ ở Bình Dương. Tha phương cầu thực hàng ngàn cây số. Đêm ngủ trên sạp nứa cả mấy chục người trong một căn lều giữa vườn chuối mênh mông đầy muỗi. Nhân chuyến công tác, từ thành phố anh xuống thăm em. Cám cảnh nghèo hẹn, anh em rủ nhau ra quán làm một bữa say, bữa rượu say hôm ấy thật buồn.
Làm chén nữa đi anh! Rượu hôm nay là rượu vui rồi. Say càng thích! Anh còn nhớ gì không? Hôm ấy lúc chia tay, anh lột hết cả ví tiền, chia mỗi anh em mình một nửa. Món tiền nhỏ thôi nhưng nó đã tiếp thêm bao nhiêu động lực cho em phấn đấu. Hơn 1 năm tiếp theo, với món tiền dành dụm được, em trở về quê lấy vốn làm ăn.
Và gần 18 năm sau, là ngày hôm nay đây, anh còn nhớ không? Anh nhớ chứ, nhớ chia đôi số tiền ấy, nhưng không nhớ nó là bao nhiêu, chỉ nhớ rằng em được phần hơn là món tiền lẻ không chia được. Và anh cho em luôn cả cái ví ấy. Anh nhớ rằng nhiều năm sau, anh chẳng bao giờ mua cái ví nào nữa.
Mà thôi, tiền thì quan trọng gì em, quan trọng là anh em mình chứ! Làm chén nữa đi em! Nhà mới của em hôm nay làm anh còn vui hơn cả nhà anh mua được. Vì nó là căn nhà của em, của riêng em, người cuối cùng trong số tất cả anh em mình xây được nhà.
Làm chén nữa đi! Lâu lắm, lâu lắm rồi anh mới được vui như hôm nay!