
Tôi đã từng đến khá nhiều các bãi biển nổi tiếng trong nước, thậm chí cả vài bãi biển ở nước ngoài. Vậy mà thú thực là chẳng bãi biển nào tôi thích như bãi biển Đồ Sơn cả. Tôi thích Đồ Sơn vì lý do gì cũng chẳng biết nữa, nhưng cứ mỗi lần nói tới đi nghỉ hè ở Đồ Sơn là cơ quan tôi lại cười ầm ĩ. Một vài bạn còn sờ vào trán tôi xem tôi có bị làm sao không nữa.
Có bạn trêu tôi, nói hay là tôi thích Đồ Sơn vì chắc là có một kỷ niệm đẹp đẽ với một ai đó, chứ ai mà thích được cái bãi biển quê mùa, bị ảnh hưởng nghiêm trọng bởi sa bồi của cửa Sông Hồng đến như thế. Kỷ niệm thì không rồi, vì cái ngữ tôi, thời trẻ nghèo xơ nghèo xác, có ma tây nó cũng chẳng thèm để ý nói gì đến ai đó chứ.
Cả cơ quan tôi, và có thể còn rất nhiều người nữa không thích Đồ Sơn, nên từ nhiều năm nay rồi, tôi chẳng có dịp trở lại bãi biển này. Có lẽ phải từ hồi tôi thôi không làm báo nữa thì phải. Và cứ mỗi dịp mùa hè sắp đến, tôi lại khắc khoải nhớ cái bãi biển gắn liền với câu ca bông đùa nổi tiếng “Không đi không biết Đồ Sơn…”.
Có thể tôi thích Đồ Sơn vì phần lớn quãng thời gian làm báo tôi được phân công theo dõi địa phương này. Dấu chân tôi đã từng đến mọi ngõ ngách của cái thành phố đỏ rực màu hoa phượng vĩ mỗi độ hè về. Tôi đã từng viết Hải Phòng By Night, Bí ẩn Lâu Đài Vạn Hoa, Biển Mùa Đông và nhiều bài báo khác về nó. Những bài báo làm tôi thêm nhiều gắn bó với Hải Phòng mà Đồ Sơn là một phần không thể thiếu của thành phố biển này.
Cũng có thể Đồ Sơn là bãi biển thật độc đáo, ít ra là theo con mắt của tôi, bãi biển có biệt thự của Vua Bảo Đại, Có Lâu Đài Vạn Hoa của cô hàng xén trúng giải độc đắc xổ số Đông Dương ngày nào, có Đảo Dấu mờ xa được xem là Thủ đô hàng hải của cả nước, có những cô gái với vẻ đẹp đầy thách thức, đạp xe mi-ni Nhật dạo trên các con phố dài ngút ngát mỗi buổi chiều về…
Đồ Sơn còn nhiều cái độc đáo và hay ho khác nữa. Vậy mà càng ngày, người ta càng quên Đồ Sơn. Thậm chí, những người có trách nhiệm tổ chức cho cơ quan đi nghỉ mát hàng năm điềm nhiên gạch luôn cái tên Đồ Sơn ra khỏi suy nghĩ của họ. Và như tôi đã vừa kể ở trên, ngay ở cơ quan tôi, cứ mỗi độ hè về, khi tôi chỉ vừa nói cái tên Đồ Sơn là cả cơ quan tôi đã ồ lên thất vọng. Không một ai, kể cả người dễ tính nhất, chọn Đồ Sơn là điểm đến của mình.
Chỉ có mình tôi, cứ mỗi độ hè về, lại nhớ khắc khoải cái bãi biển nhà quê ấy mà thôi!


