
Đó là cụm từ được giới truyền thông, không, chính xác là của vài nhà báo mạng, dùng để tán tụng đám cưới một bác khá nổi tiếng, năm nay hơn sáu chục tuổi với một nghệ sĩ đàn dân tộc mới ngoài ba chục xuân xanh.
Đám cưới là vui rồi, bởi vì, đơn giản là nếu không vui, nếu còn lăn tăn một điều gì đấy, ai cưới để làm gì, nhất là lại là đám cưới của một người nhiều tuổi đến thế. Một người đã kinh qua nhiều chức vụ lãnh đạo cao cấp, đã có gia đinh, con cái, thậm chí nếu xum xuê, còn có cả cháu nội, cháu ngoại… đương nhiên phải chín chắn khi quyết định kết hôn lần thứ hai. Vì thế, đám cưới ấy chẳng có gì đáng nói, nó là niềm vui của lứa đôi, mà lứa đôi là vui rồi, dù lứa đôi nào, ở tuổi nào đi chăng nữa.
Cái đáng nói là cách tán tụng quá đà của giới truyền thông mà thôi!
Có thực là ở tuổi ấy, người ta mới có được tình yêu viên mãn không? Hay cũng có thể nói là viên mãn với tình yêu không? Và nếu thực là như thế, thì chúng ta sẽ nói gì, sẽ nhận xét như thế nào về mối tình đã thành hoa trái của ông mấy chục năm về trước? Và với cái cách tán tụng như vậy, dù vô tình hay hữu ý, chúng ta cũng đã xúc phạm tới người phụ nữ đầu tiên và những người con của ông.
Nói thật là tôi rất không thích tán tụng tình yêu kiểu như thế!

