Thứ Năm, 24 tháng 3, 2011

TÌNH YÊU VIÊN MÃN



Đó là cụm từ được giới truyền thông, không, chính xác là của vài nhà báo mạng, dùng để tán tụng đám cưới một bác khá nổi tiếng, năm nay hơn sáu chục tuổi với một nghệ sĩ đàn dân tộc mới ngoài ba chục xuân xanh.

Đám cưới là vui rồi, bởi vì, đơn giản là nếu không vui, nếu còn lăn tăn một điều gì đấy, ai cưới để làm gì, nhất là lại là đám cưới của một người nhiều tuổi đến thế. Một người đã kinh qua nhiều chức vụ lãnh đạo cao cấp, đã có gia đinh, con cái, thậm chí nếu xum xuê, còn có cả cháu nội, cháu ngoại… đương nhiên phải chín chắn khi quyết định kết hôn lần thứ hai. Vì thế, đám cưới ấy chẳng có gì đáng nói, nó là niềm vui của lứa đôi, mà lứa đôi là vui rồi, dù lứa đôi nào, ở tuổi nào đi chăng nữa.

Cái đáng nói là cách tán tụng quá đà của giới truyền thông mà thôi!

Có thực là ở tuổi ấy, người ta mới có được tình yêu viên mãn không? Hay cũng có thể nói là viên mãn với tình yêu không? Và nếu thực là như thế, thì chúng ta sẽ nói gì, sẽ nhận xét như thế nào về mối tình đã thành hoa trái của ông mấy chục năm về trước? Và với cái cách tán tụng như vậy, dù vô tình hay hữu ý, chúng ta cũng đã xúc phạm tới người phụ nữ đầu tiên và những người con của ông.

Nói thật là tôi rất không thích tán tụng tình yêu kiểu như thế!



Thứ Tư, 23 tháng 3, 2011

NUDE TỪ THIỆN



Chụp ảnh nude để làm từ thiện, nude để bảo vệ môi trường… đang dấy lên một làn sóng tranh luận. Người ủng hộ, kẻ thờ ơ, còn một số khác thì phản đối quyết liệt. Thậm chí, một vài người còn dùng cả những lời lẽ xúc phạm tới người mẫu. Số ít hơn, quy chụp thành vấn đề đạo đức, nghe rất là đao to búa lớn.

Tôi nghĩ, chúng ta nên nhìn nhận sự việc theo một hướng đơn giản hơn, nhẹ nhàng hơn và nhân văn hơn một tí. Như thế, biết đâu lại đúng hơn thì sao!

Nghề nghiệp của tôi, khi thực hiện một chiến dịch truyền thông nào đó, thường có danh mục quảng cáo. Và để làm mẫu quảng cáo cho khách hàng, chúng tôi hay phải sử dụng người mẫu. Tôi nghĩ, Ngọc Quyên chụp nude bảo vệ môi trường, Mai Phương Thuý chụp nude làm từ thiện, hẳn cũng đều muốn lấy mình làm tâm điểm, thu hút sự quan tâm của công chúng tới thông điệp mà họ muốn gửi gắm vào. Đơn giản thế thôi!

Đơn giản thế, nhưng lợi ích của truyền thông lại rất hiệu quả. Vì sao? Vì các cô ấy là người khá nổi tiếng. Những gì họ nói ra, hướng tới, đều thu hút sự quan tâm của số đông, trong đó có rất nhiều đối tượng mà chương trình truyền thông định hướng tới.

Hơn thế nữa, các cô ấy đẹp, rất đẹp, nhất là vẻ đẹp hình thể. Cá nhân tôi nhận xét thì bộ ảnh của Thuý đẹp hơn của Quyên. Không phải vì cô này đẹp hơn cô kia đâu mà cái chính là do tay máy và stylist thôi. Chính vì cái đẹp của các cô mang tới mà hiệu quả của truyền thông sẽ tốt hơn.

Ngoài hiệu quả của từ thiện, của bảo vệ môi trường… với chúng ta, cái đáng giá nữa, mà hoàn toàn không phải nhỏ, là chúng ta được chiêm ngưỡng cái đẹp. Cái đẹp không hẳn là của riêng Thuý, của riêng Quyên, mà là cái đẹp của người phụ nữ, của con người nói chung.

Vì thế, đừng ai lên án gì hai cô gái của chúng ta nữa. Với những ai không quan tâm tới từ thiện, không quan tâm tới bảo vệ môi trường thì thôi, chúng ta quan tâm tới cái đẹp vậy. Chẳng lẽ cái đẹp cũng lại bị thờ ơ hay sao?

Điều đáng tiếc nhỏ nhoi duy nhất mà tôi muốn nói ở đây, chỉ với tư cách cá nhân thôi, là tôi chỉ thích, chỉ cảm phục nhất ảnh nude do Dương Minh Long chụp. Vì thế, tôi vẫn cứ tiếc mãi là tại sao các cô không chỉ định ông bạn Dương Minh Long tài tử và tiếng tăm đến thế chụp nhỉ?




Thứ Ba, 22 tháng 3, 2011

CON CHƯA THỂ VỀ



Thật vui và xúc động khi đọc bức thư của các cô gái trong đoàn thực tập sinh Việt Nam đang làm việc ở tỉnh Fukushima, tỉnh trung tâm của động đất và sóng thần Nhật Bản, tỉnh có nhà máy điện hạt nhân đang bị hư hỏng nặng, đang làm cả thế giới xôn xao trong suốt mấy ngày vừa qua.

Bạn Nguyễn Thị Ngọc Lê, thay mặt tập thể thực tập sinh viết: “Chúng em là những thực tập sinh làm việc tại tỉnh Fukushima. Khi động đất và sóng thần xảy ra nhà cửa và công ty chỗ chúng em đang làm đều bị hư hại nặng. Trong hoàn cảnh hỗn loạn đó, Công ty đã đưa chúng em đi lánh nạn hết nơi này đến nơi khác. Trước thảm họa bất ngờ này, chúng em vô cùng hoang mang và lo sợ, chỉ mong nhanh chóng được trở về Việt Nam.

Nhưng hiện nay, tất cả chúng em đều an toàn, khỏe mạnh, được Công ty bố trí chỗ ăn ở nên tinh thần chúng em đã ổn định; một số bạn đã đi làm việc bình thường tại xưởng chi nhánh của Công ty. Được sự động viên tinh thần cũng như giúp đỡ của Công ty trong thời gian qua, chúng em vô cùng cảm động.

Vì vậy, chúng em thấy rằng trong lúc khó khăn như thế này, cần phải chung sức nỗ lực làm việc giúp đỡ công ty gây dựng lại, cùng đất nước Nhật Bản vượt qua khó khăn, thể hiện tinh thần đoàn kết của dân tộc Việt Nam và Nhật Bản nên chúng em quyết định tiếp tục ở lại làm việc”.

Trong dòng nhắn gửi về gia đình, Ngọc Lê viết "Ba mẹ, con vẫn khỏe, cả nhà đừng lo cho con. Bây giờ con không thể nào về được vì Công ty con đang gặp khó khăn nên con phải ở lại để giúp công ty vượt qua khó khăn".

Còn bạn Lê Thị Hân thì nhắn “Mẹ ơi, đừng lo cho con. Vì Công ty con đang gặp khó khăn, con không thể về được. Chúng con ráng hết sức để giúp đỡ cho Giám đốc con lập lại Công ty vì ông rất tốt với tụi con”.

Ở ngay giữa trung tâm của vùng thảm hoạ, các cô gái của chúng ta đã hành động thật đáng tự hào. Các cô đã nêu một tấm gương sáng, một hình ảnh thật đẹp về những người trẻ Việt Nam khi đi ra nước ngoài sống và làm việc.

Tôi làm chủ một doanh nghiệp nhỏ được gần 15 năm nay. Công ty tôi chưa bao giờ gặp động đất, sóng thần, phóng xạ hạt nhân… nhưng cũng đã trải qua nhiều lần khó khăn chồng chất. Hơn ai hết, tôi hiểu rằng để Công ty tồn tại và phát triển, trí thông minh, lòng quả cảm của người chủ không thôi chưa đủ, cái chính là phải trông cậy vào lòng trung thành, sự tận tụy và hy sinh vô bờ bến của những nhân viên tốt, như các bạn gái trẻ của chúng ta trên đây.

Người Việt thật đáng tự hào đấy chứ!