Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2011

SÁCH ĐIỆN TỬ



Một người bạn gửi cho đường link với lời nhắn rằng có ở trong này khoảng 10 ngàn đầu sách tiếng Việt. Có thể down về đọc thoải mái. Nhận link nhưng bụng bảo dạ, mấy cái đồ đọc miễn phí thì ăn thua gì. Chắc toàn những sách vớ vẩn, chẳng ai thèm xem.

Cuối giờ chiều rảnh rỗi, mở đường link bạn gửi. Đúng là dung lượng tròn 1GB và toàn bộ số đầu sách tầm 10 ngàn cuốn, được phân thành các chuyên mục rõ rang. Giật mình khi thấy đủ cả sách Đông Tây kim cổ.

Tiểu thuyết cổ điển nước ngoài có Ba Người Lính Ngự Lâm, Bác sĩ Zivago, Tội Ác Và Trừng Phạt… rồi các tác phẩm hiện đại như Trăm Năm Cô Đơn, Miền Đất Quả Vàng, Đất Dữ, Xa Mạc Tư Khoa, Đến Bờ Bến Mới… thôi thì đủ loại. Văn cổ muốn xem Bằng Đằng Giang Phú của Trương Hán Siêu bản dịch tiếng Việt, bản Nôm cổ… có hết, thậm chí là nguyên bản luôn.

Chỉ 1 GB thôi, đã gần 10 ngàn đầu sách, đủ một người ham truyện đọc cả đời không hết. Nhớ lại ai đó nói rằng tầm mươi năm nữa, báo giấy sẽ chết. Tin được hay không thì chưa biết, nhưng qua vụ sách điện tử này, chắc chắn sách in cũng sẽ phải đối mặt với nguy cơ bị thôn tính rất lớn.

Chợt thấy thương biết bao những cuốn sách mua được từ từng hào lẻ chắt chiu thuở còn cắp sách tới trường!



Thứ Ba, 15 tháng 11, 2011

FESTIVAL SEX



Không thể tin được một quốc gia “khắt khe” như Trung Quốc lại cho tổ chức Lễ hội Sex tại Quảng Châu hôm 12 tháng 11 vừa rồi. Lại càng không thể tin được đây là lần thứ 9 lễ hội này được tổ chức. Người ta làm gì, biểu diễn gì, trưng bày gì ở cái lễ hội đặc biệt này nhỉ?

Tại lễ hội, người ta sẽ tổ chức các cuộc triển lãm đồ dùng, thuốc uống và các biện pháp làm đẹp liên quan tới đời sống tình dục. Ngày đầu tiên, mở màn cho lễ hội là phần trình diễn của các nghệ sỹ đến từ nhiều quốc gia với đủ loại tiết mục đặc sắc như múa bụng, múa cột, khiêu vũ thoát y…

Cũng tại lễ hội này, người ta có thể tìm thấy những gian hàng trưng bày dụng cụ phòng the, đồ chơi dành cho người lớn, sản phẩm hỗ trợ và tăng cường năng lực tình dục cho phái mạnh… Với cách giới thiệu sản phẩm thật ấn tượng người mẫu trẻ mặc bikini tạo dáng khêu gợi.

Khách tham gia cũng có thể thưởng thức phần biểu diễn đồ ngủ sexy táo bạo với sự thể hiện của các hot girl đình đám. Những gương mặt quen thuộc với cư dân mạng Trung Quốc lần lượt xuất hiện trong lớp váy ren mỏng tang, trang phục xuyên thấu,gợi tình. Màn body paiting trực tiếp với sự tham gia của các người mẫu chuyên nghiệp chỉ mặc quần chip và niu bra màu da người đứng trên sân khấu khiến cho nhiều khách nam giới bỏng mắt.

Một thông tin khác, Trung Quốc hiện có 26 Nhà máy liên doanh chuyên sản xuất dụng cụ phòng the để xuất đi khắp thế giới. Đầu tiên các nhà máy này chỉ được phép xuất khẩu nhưng từ vài năm nay, họ được bán ở thị trường nội địa với một vài điều kiện quản lý kèm theo.

Ước một ngày nào đó có thể tổ chức được ở Việt Nam lễ hội này. Và một ngày nào đó, các hot girl và hot boy của chúng ta được tự do biểu diễn các tiết mục yêu nhau để đông đảo khách tham gia có thể xem và cuồng nhiệt cùng họ.

Sẽ hỏi xem phải xin phép ai? xin phép cơ quan nào để có thể mang được cái lễ hội này về Việt Nam? Tin chắc rằng với xu thế cởi mở hiện nay, khả năng được phép là rất có thể.



Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2011

NHỮNG NGÀY ĐÃ QUA



Hàng ngàn tấm ảnh được anh lưu giữ không biết tự bao giờ. Những ngày đầu tiên quan tâm đến chụp ảnh. Hiệu ảnh nhỏ ở thị trấn quê anh. Một tấm hình đen trắng kỷ niệm ngày học lớp 9 trường huyện. Dịp hè, anh xin đi làm phó nhỏ thợ mộc. Lần đầu tiên có được ít tiền, anh ghé vào hiệu ảnh chụp một "pô". Vậy mà 36 năm đã trôi qua!

Rồi công trường trạm bơm Tân Chi ngày ấy. Những buổi tối hò đối đáp. Cô bạn gái mới quen. Hôm chia tay để về thi đai học, anh có chụp với cô và các bạn một tấm. Giờ đâu rồi ấy nhỉ? Đã lâu lắm rồi chẳng thấy nó nữa. Mất rồi, mất vĩnh viễn rồi chẳng thể nào tìm lại được.

Đây là tấm hình chụp cùng với công nhân đào than lậu khi đi viết bài về Than Thổ Phỉ. Kia là tấm chụp ở thượng nguồn Sông Lô với bài Mùa Đông Thứ Hai Ở Hà Giang. Tấm này hồi đi làm Tạp Chí Biển... Và biết bao nhiêu tấm hình khác nữa.

Hồi ấy, phim Kodak mỗi cuộn 36 kiểu. Cứ mỗi đợt công tác anh lại làm vài cuộn. Phim tráng xong mang rửa, đăng báo một vài tấm, còn thì giữ lại. Lâu lâu xem, cũng thấy ít nhiều thú vị. Về sau, máy ảnh kỹ thuật số ra đời, chẳng ai đi rửa ảnh làm gì nữa. Những tấm ảnh lưu giữ vì thế ít dần.

Nhưng vẫn còn cả trăm tấm từ khi công ty của anh bắt đầu...

Tấm ảnh về những ngày đầu tiên gian khó. Những nhân viên đầu tiên, giờ đã chẳng còn ai ở lại cùng anh nữa. Đã có gần một chục người thành đạt ở các lĩnh vực khác nhau. Ảnh hội nghị khách hàng, ảnh đại hội công đoàn, ảnh nhận bằng khen của Bộ, của Thành phố, ảnh những chuyến nghỉ hè của công ty... Lâu quá rồi, đã gần 15 năm trôi qua. Nhiều cô nhân viên xinh đẹp giờ đã là bà mẹ 2 con. Nhiều chàng trai giờ đã thành những ông bố thật đạo mạo.

Thời công nghệ hiện đại, lưu giữ ảnh chẳng cần những tấm hình như thế này nữa. Anh chọn lọc mãi, chọn lọc mãi, giữ lại cho mình hơn trăm tấm, còn thì đành bỏ đi. Những ảnh tư liệu, ảnh phong cảnh, ảnh pic-nic, đành thế vậy. Chỉ có những con người, không, chính xác hơn là những người bạn thì cất lại.

Có 3 thứ không bao giờ trở lại: Tên đã bay, lời đã nói và những ngày đã qua!



Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2011

MỘT CÁCH NHÌN MỚI



Thật bất ngờ khi biết tin một vị đại biểu Quốc hội đưa ra lời đề nghị nên có cách nhìn mới về người bán dâm. Cách nhìn mới là như thế nào? Là cách nói nhẹ nhàng của việc nên thừa nhận mại dâm là một nghề để quản lý và giám sát chặt chẽ, tránh phát sinh thêm các tệ nạn xã hội, tránh sự lây lan của dịch bệnh… và tránh được nhiều cái xấu khác nữa nếu mại dâm cứ phải lén lút hành nghề như từ trước tới nay.

Cơ sở để đưa ra đề nghị này xuất phát từ đâu? Theo đại biểu này thì với xu thế phát triển và hội nhập như hiện nay, cũng đã đến lúc chúng ta nên có cách nhìn mới về những người hành nghề này (hiểu rằng sẽ là cả phụ nữ và nam giới đấy nhé!). Và thêm một lý do quan trọng nữa là lâu nay ta cứ nói là cấm nhưng thực tế mại dâm vẫn phát triển mạnh và không ai quản lý cả.

Người Đức có câu nói khá nổi tiếng là “cái xấu cái tốt, nếu được quản lý vẫn sẽ tốt hơn”. Thật là chí lý! Nếu mại dâm được thừa nhận trên tinh thần cách nhìn mới này thì những người hành nghề (nhớ là bao gồm cả nam lẫn nữ đấy nhé!) sẽ phải đi bác sĩ thường xuyên để khám và chỉ được hành nghề khi có giấy chứng nhận của cơ quan chuyên môn. Người ta cũng sẽ quy hoạch một khu vực địa lý nào đó để họ có cho vấn đề này. Người hành nghề không bị kỳ thị, người sử dụng cũng sẽ yên tâm hơn. Nguy cơ bệnh tật, lây lan cũng sẽ được hạn chế rất nhiều.

Từ cách nhìn này, các bar có thể có múa thoát y vũ đàng hoàng bởi những vũ công chuyên nghiệp mà không phải thậm thà thậm thụt nữa. Các quán café cũng cũng thể được sử dụng những nhân viên phục vụ mát mẻ hơn mà không phải nhìn trước ngó sau như ăn trộm nữa. Và đương nhiên, cái gì được làm đàng hoàng cũng sẽ có chất lượng tốt hơn là làm vụng trộm.

Nếu bạn đến Carmen vào buổi tối cuối tuần nào đó, bạn sẽ thấy một không gian sôi động, lãng mạn và hoàn toàn nghiêm túc. Một thế giới thư giãn sau những ngày làm việc vất vả và căng thẳng. Không gian và không khí đậm đặc chất La-tinh này chắc hẳn sẽ hay ho hơn nhiều lần nếu có những vũ công múa những điệu múa bốc lửa của Nam Mỹ Châu.

Cho nên, với tư cách cá nhân, và với tinh thần đã nói ở trên, tôi xin một phiếu bầu để hoan nghênh nhiệt liệt đề xuất của vị đại biểu nọ. Rất hồi hộp chờ xem phản ứng của các cơ quan chuyên môn xem như thế nào? Và mong muốn cách nhìn mới, cởi mở hơn, hợp xu thế hơn và tốt hơn, sẽ được thừa nhận.



Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011

PHỤ NỮ HỞ HANG



Chị bạn tôi có anh chồng rất khắt khe với vợ. Đi đâu là phải ăn mặc thật "quy lát". Đặc biệt, nếu không có chồng đi theo thì không bao giờ được mặc váy ngắn, kể cả chỉ là đi chơi với đám bạn gái của chị. Hồi yêu nhau, rồi mới cưới nhau đã vậy. Giờ có tuổi rồi cũng y chang thế. Vợ chuẩn bị đi đâu là anh bắt đầu soi. Mặc váy ngắn, juyp... là a-lê-hấp, vào nhà thay đồ khác ngay.

Kìm kẹp mãi chị cũng phải có chiêu để đối phó. Ấy là để vài bộ váy áo xúng xính ở cơ quan hoặc ở nhà chị bạn thân. Đi đâu chị ăn mặc tuềnh toàng rồi tới nhà bạn, hoặc ghé qua cơ quan thay bộ "củ". Đi chơi chán lại về nhà bạn hoặc qua cơ quan thay lại, rồi mới về nhà.

Hầu như lần nào họp lớp, có dịp là chúng tôi lại ầm ĩ tranh luận cái quan điểm săm soi của chồng chị. Người ủng hộ thì bảo thế cũng chẳng sao, chồng con rồi, ăn mặc hở hang quá nó không đứng đắn. Người phản đối thì cho rằng thời buổi này rồi mà còn cổ hủ thế, người ta cười cho là quê một cục.

Cá nhân tôi thì ủng hộ quan điểm thứ hai hơn. Anh có cô vợ đẹp, anh có cô bạn gái xinh xắn, sao lại không tự hào để vợ mình, để bạn gái mình trưng diện (nếu có điều kiện) cho thêm đẹp đẽ cuộc sống này chứ. Cứ kìm kẹp giống như chồng chị bạn tôi, chẳng những thiệt thòi vì không được thấy vợ mình đẹp, mà vô tình lại để vợ phải nói dối, phải giấu giếm một nhu cầu rất phụ nữ. Như thế có phải thiệt thòi cho cả hai không?

Có lần tôi được nghe câu chuyện: Một anh chàng đến nhà đón bạn gái đi ăn tối và xem phim. Cô bạn cầu kỳ trang điểm xinh đẹp, mặc bộ đầm rất gợi cảm. Trông xốn con mắt, anh chàng bắt cô bạn quay trở lại nhà thay bộ khác nghiêm túc (ý là kín cổng cao tường hơn) để đi cùng mình.
Thật dại dột làm sao!

Vẻ đẹp của những người phụ nữ làm cho văn phòng của bạn đẹp hơn, cho những con phố thêm sáng sủa và thơ mộng hơn, cho những buổi chiều đông bớt u ám hơn và cho những ngày xuân thêm dài mãi, dài mãi...

Vậy thì hà cớ gì phải ngăn cản phụ nữ ăn mặc chút ít hở hang, à quên, phụ nữ ăn mặc đẹp nhỉ?