Hiển thị các bài đăng có nhãn Đền Chùa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đền Chùa. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2012

ĐỨA TRẺ BỊ BỎ RƠI 2


4

Chạy ào vào phòng cấp cứu khoa nhi, vừa thở hổn hển, cô vừa nói lạc cả giọng: “Bác sĩ ơi, con cháu?”.

Chỉ ít phút sau, người ta biết cô chính là mẹ của đứa trẻ bị bỏ rơi, đang nằm bất động trong lồng chăm sóc đặc biệt đã 5 ngày nay, nhờ vào một vài đặc điểm cô cung cấp. Cô được mời vào phòng Trưởng khoa: “Tình trạng của cháu bé rất xấu. Đã 5 ngày nay nằm bất động. Chúng tôi phải thông báo để cô chuẩn bị tình huống xấu nhất có thể xảy ra”.

Một vài thủ tục thăm khám sơ bộ được thực hiện, người ta xác định do điều kiện sinh nở đặc biệt tồi tệ, cộng với sự chăm sóc thiếu chuyên môn, chính cô cũng đang là bệnh nhận cần sự hỗ trợ của y tế. Tuy nhiên, theo đề nghị của cô, bác sĩ Trưởng khoa dẫn cô tới thăm con trai, trước khi làm các thủ tục nhập viện.

Bên lồng kính, cô nức nở nhìn con trai bé bỏng của mình. Vị bác sĩ Trưởng khoa đưa mắt ý nhị, cô y tá nhẹ nhàng mở lồng kính cho người mẹ trẻ được cầm tay con. Chút đặc ân của những người làm nghề y, thường được sử dụng để dành cho các trường hợp từ biệt lần cuối cùng.

Cô đặt bàn tay đang rung lên thổn thức của mình nắm nhè nhẹ lấy tay con trai. Có cái gì đó dường như là sự sống, chợt bừng lên trong cái sinh linh bé bỏng đang nằm đó. Những ngón tay bé xíu, bất động suốt 5 ngày nay bỗng nhiên cử động. Bàn tay bé xíu ấy nắm lấy ngón tay bà mẹ trẻ như không muốn rời. Tất cả mọi người đang đứng xung quanh tròn mắt vì kinh ngạc. Thật kỳ diệu, không thể nào hiểu nổi.

5

Đã 21 năm trôi qua…

Bà mẹ trẻ ngày ấy, giờ đã là người phụ nữ bắt đầu tuổi 38. Chị đã bỏ qua, đã hy sinh, đã quên đi 20 năm đẹp đẽ nhất của đời người phụ nữ để nuôi con khôn lớn. Sau biến cố ở bệnh viện lần ấy, gần 1 tháng sau, hai mẹ con chị được ra viện.

Không còn đường về nhà, chị tìm đến tá túc ở nhà một người họ hàng xa. Cuộc sống của bà mẹ trẻ chưa đến tuổi thành niên với cậu con trai mới sinh thật sự gian khổ và nhọc nhằn. Chị làm đủ mọi nghề, từ giúp việc quán ăn, bán hàng, tạp vụ, bất kể việc gì có tiền để sống và nuôi con. Họ hàng giang tay giúp. Bạn bè quyên góp đỡ đần. Cuộc sống của hai mẹ con cứ thế tùng tiệm qua đi.

Năm cậu con trai 3 tuổi, chị đón 2 tin vui cùng một lúc: Xin cho con được vào lớp mấu giáo và mẹ chị, sau nhiều dằn vặt đấu tranh, đã đến đón hai mẹ con về nhà. Hai người phụ nữ cô đơn, cá tính với lòng tự ái bị tổn thương nghiêm trọng, đã bỏ qua tất cả để về với nhau dưới một mái nhà, như năm chị 16 tuổi ngày nào.

Con trai chị, đứa trẻ bị bỏ rơi trên hiên nhà thờ năm ấy, giờ đang học năm cuối cùng của một trường đại học. Mẹ cậu cố quên đi, nhưng bà ngoại thì thường xuyên nhắc lại câu chuyện của 21 năm về trước. Bà thường nói với cậu: “Mẹ con đã sinh ra con hai lần, để con có cuộc sống ngày hôm nay. Nếu không có mẹ con, chính bà đã đánh mất con từ ngày ấy rồi!”.



Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2012

CHIỀU ƠI!



Gần như năm nào Tết xong tôi cũng đi lễ Chùa Mía, Đền Và. Phần vì nếp quen đã thành thông lệ, phần vì tôi thích hai nơi ấy. Chùa Mía gắn liền với Làng cổ Đường Lâm. Nếu có thời gian mà đi vào làng, thăm thú nhiều địa danh nữa thì cũng thú vị lắm. Đền Và thờ thần Sơn Tinh. Nghe nói rất thiêng, nhất là với dân làm kinh doanh.

Với cá nhân tôi, còn một lý do khác nữa khiến tôi thích trở lại hai địa danh này. Đó là đã có thời gian, hồi còn ở bộ đội, tôi đóng quân ở đây. Toàn đại đội ở nhờ nhà dân, mà nhà tôi ở nhờ chỉ cách Chùa Mía chừng dăm chục mét mà thôi.

Năm nay, tôi lại đến Chùa Mía, Đền Và. Lời trêu đùa của cô bạn thân trên xe khiến tôi nhớ lại một kỷ niệm. Lần đóng quân ấy, có đại đội nữ C6 cùng tập huấn với chúng tôi. Khi trở về trường, ngay trong ngày họp mặt tại Hội trường C2 Đại học Bách khoa Hà Nội, Nguyễn Quang Lập có xuất khẩu thành thơ bài Chiều Ơi, đọc tặng các bạn nữ C6. Đọc xong, tôi chắc Lập cũng chẳng nhớ, chẳng biết mình có bài thơ này. Tôi thì chỉ nghe lần ấy thôi, thế nào mà lại nhớ.

Mọi người trên xe nghe tôi kể xong, không một ai tin là tôi có thể nhớ. Cô bạn thân thì nhất quyết bắt tôi đọc với hoài nghi rằng sẽ chẳng đọc được đâu. Sau hơn 32 năm, nhớ lại bài thơ của Lập ngày ấy, tôi cũng không dám chắc nhưng rồi vẫn đọc được.

CHIỀU ƠI

Rõ ràng tôi chẳng nói điêu
Suốt đời tôi chỉ nhớ Chiều, Chiều ơi!

Có chi chút nắng bên đồi
Hoàng hôn đỏ úa mà tôi mơ màng
Nhớ Chiều mà chẳng dám sang
Chiều ơi, có biết tôi chăng hỡi Chiều!
Thoảng trong tiếng gió đìu hiu
Tiếng ai gọi tới, hay Chiều gọi tôi?
Ác thay con cuốc bên đồi
Cứ kêu lên để cho tôi nát lòng
Chẳng vin được cớ tôi sang
Nên tôi cứ đứng mơ màng vậy thôi
Trách ai chẳng bắc cầu đôi
Bên thương, bên nhớ cho tôi lên cầu
Lên cầu tôi biết đi đâu?
Sang cầu, e sợ một câu hát rằng:
- Ai thương, ai giận mà sang?
Bên này không đợi không màng mà sao
Một liều ba bảy cũng liều
Lạy Trời sang đó được Chiều thương chăng?

Đừng cười tôi nhé, ơi Trăng
Tôi say mà để tôi sang với Chiều!