Thứ Tư, 29 tháng 2, 2012

THƯ GIÃN 2



1
0
Nhận trông các bé gái tuổi từ 16 đến 27 từ 18h đến 6h sáng hôm sau, làm cả thứ 7 chủ nhật. Lương thoả thuận

1
1
Trẻ em thật là đáng yêu, nhưng quá trình tạo ra chúng mới là đáng để nói tới

1
2
Gần đây, trên các báo thế giới, các nhà khoa học gia người Nhật có đăng
tin: "Họ đã đào sâu 100 m xuống lòng đất và phát hiện sợi cáp đồng 1000 năm tuổi, chứng tỏ 1000 năm trước người Nhật đã xài điện thoại để bàn.".
Vài ngày sau, người Mĩ lại đăng
tin: "Họ đã đào sâu 200 m xuống lòng đất và phát hiện sợi cáp quang 2000 năm tuổi, chứng tỏ 2000 năm trước người Mĩ đã xài truyền hình cáp".

Lại vài ngày sau, ngừơi Việt Nam đăng tin: "Họ đã đào sâu 500 m xuống lòng đất và chẳng phát hiện ra gì cả, chứng tỏ 5000 năm trước người Việt Nam đã xài điện thoại di động”.

1
3
Đêm nào anh cũng nghĩ đến em, và đó là lí do anh bật dậy kêu gào khiếp đảm!

1
4
Đối với em....anh là cỏ rác...Nhưng đối với đứa khác anh lại là .............
CácMác, LêNin

15
Đôi lúc hâm hâm cho tâm hồn thanh thản
Nhiều lúc nói nhảm cho cuộc đời thêm vui

16
Thất bại vì ngại thành công …


17
Thông báo :
Tuyển nhân viên Quyền lợi:
+ Lương 3 triệu
VND
+ Cơm nuôi ba bữa
+ Bóp vú cả ngày
. . . . .
Hồ sơ nộp tại
.........
Công ty bò sữa

17
Giết người là có tội !!!
Miêu tả cảnh giết người không có tội!!!
Tình dục vốn không có tội!!
Nhưng miêu tả tình dục là có tội !!!


18
Có một thứ tiền không thể mua được. Đó là sự N
GHÈO KHÓ

19
Có tiền nên làm
Phiền thiên hạ!!!

2
0
Người yêu là phù du, thầy u mới là vĩnh cửu



Thứ Ba, 28 tháng 2, 2012

THƯ GIÃN 1



Đang đau cả đầu vì bao nhiêu chuyện, bao nhiêu việc phải lo mà chưa cái nào giải quyết xong thì nhận được cái tổng hợp vui vui này của các bạn bên Đàm Gia. Lược đi mấy cái hơi quá đà, còn để lại đọc cho đỡ “xì-trét”. Chuyện vui vui nhưng ngẫm nghĩ thấy hơi bị đúng với thực tế.

1
Điều căn dặn anh em:
1. Là phải biết điềm tĩnh trước gái xinh và không giật mình trước gái xấu.
2. Không được đầu gấu với gái ngoan và k
hông cần nhẹ nhàng với gái dữ.
3. Không được tự tử nếu mất gái ngon và k
hông ngậm bồ hòn ôm gái nát.
4. Không được bộc phát thích gái teen và k
hông được ném mình vào gái ế.

2
Đời là bể khổ....Qua được bể khổ
.... là qua đời

3
Cuộc đời là 1 vòng luẩn quẩn:
Sinh ra 2 tuổi ĐÁI BÔ
20 tuổi có BỒ
30 tuổi làm BỐ
40 tuổi lại có BỒ
....
80 tuổi lại ... ĐÁI BÔ

4
Tình chỉ đẹp khi tay chân còn động đậy, một số thứ còn ngọ nguậy, và đầu còn NGHĨ BẬY....

5
Nghe mấy đứa con gái than thở với nhau là: Bây giờ giai đẹp đã hiếm thì chớ, chúng lại còn yêu nhau...

6
CHO dù số phận có long đong
ANH vẫn yêu em trọn một lòng
ÍT nhiều thể hiện mình em biết
TIỀN tài, danh vọng cũng bằng
không

7
Làm người thì không bao giờ được nói 2 chữ chán đời Mà phải sống sao cho đời nó phải chán mình

8
Ưu điểm: Rất nhiều tiền
còn nhược điểm: Có rất nhiều ưu điểm

9
Love is...
Hand in hand ...
Something in hand ...
Hand in something ...
Something in something..



Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2012

CĂN HỘ MẠ VÀNG



Một tòa chung cư gần 250 căn hộ, nằm ở vùng ven đô Hà Nội được rao bán với giá mà ngay cả giới đại gia lắm tiền, nhiều của cũng phải thần người. Căn hộ thấp nhất 12 tỉ VND và cao nhất là tầm 100 tỉ VND.

Những slogan cóp nhặt từ các tuyển tập danh ngôn được đưa vào pano quảng cáo cho tòa nhà. Nhưng chiêu làm giá thượng hạng nhất, tinh ranh nhất được áp dụng một cách hết sức tự nhiên, như là nó vốn có chứ không phải do bàn tay con người can thiệp cố ý làm ra như vậy.

Nào là công tắc điện, phào, chỉ… được dát vàng thật 10 cara. Tủ bếp được làm bằng gỗ sồi, gỗ đỏ tự nhiên nhập từ Mý… và hàng lô những thiết bị nội thật xa hoa đắt tiền sẽ được sử dụng như nhà bếp của Tây Ban Nha, thiết bị vệ sinh của Mỹ, sàn gỗ Myanma, đá lát nhập khẩu từ Brazin.

Đã đến lúc người Việt mình nên có tên trên bản đồ xa xỉ của thế giới chưa? Đã đến lúc người nghèo phải đối mặt với những thách thức, những đùa cợt, những nhạo báng về giá trị của đồng tiền chưa?

Nhất là trong thời buổi khủng hoảng, khó khăn này!



Thứ Năm, 23 tháng 2, 2012

TEVEZ VÀ HẢI PHÒNG




Thế là sau hơn 5 tháng hục hặc với Huấn luyện viên Roberto Mancini và Câu lạc bộ, Carlos Tevez, cựu đội trưởng Man City đã chính thức đưa ra lời xin lỗi về những hành vi ứng xử chưa đúng mực.

Tiền đạo người Argentina cũng cho biết, anh sẵn sàng đưa ra lời xin lỗi cá nhân công khai đến Huấn luyện viên Roberto Mancini, và mong muốn ông mở cánh cửa cơ hội để có thể chơi bóng trở lại.

Man City cũng bày tỏ sự hài lòng trong một thông báo nhấn mạnh rằng Carloz Tevez đã xin lỗi về những hành động chưa được chuẩn mực gần đây. Sau 3 tháng vắng mặt, anh ấy đã trở lại và bắt đầu luyện tập để lấy lại phong độ tốt nhất. Về phần mình, Roberto Mancini cũng mới khẳng định chấp thuận lời xin lỗi và sắn sàng mở cánh cửa để Tevez có thể chơi bóng trong một vài tuần tới đây.

Tôi thích Man Xanh, thích anh chàng tiền đạo nổi tiếng và cũng lắm chuyện này. Nhưng thích nhất là sự dũng cảm của anh khi biết mình có lỗi. Nhận lỗi, thẳng thắn, không loằng ngoằng, không màu mè. Và sau lời xin lỗi là bày tỏ nguyện vọng rõ ràng, rành mạch. Anh muốn được tiếp tục chiến đấu và cống hiến.

Cuối cùng, thích hơn nữa là nếu bóng đá Việt Nam cũng được những sự dũng cảm như thế. Và thích hơn cả, có lẽ là câu chuyện ở Hải Phòng. Nếu các bác lãnh đạo ở đây cũng dũng cảm như thế thì hay biết bao nhiêu!

Thứ Hai, 20 tháng 2, 2012

ÁO DÀI OAN UỔNG



Tôi đọc những bài đầu tiên viết về serie ảnh áo dài của hoa hậu một cách thản nhiên và rất vui. Nhiều người phản đối vì cho rằng serie ảnh chụp hoa hậu trong trang phục áo dài kiểu no underwears là gợi dục, là phi thẩm mỹ, là xấu xa… Nhưng cũng không ít người nói là không vấn đề gì, thậm chí, là đẹp nữa.

Tôi thản nhiên bởi vì một tác phẩm, dù chỉ là vài tấm ảnh, mỗi khi xuất hiện ra công chúng thì khen chê cũng là chuyện bình thường. Và rất vui vì tôi thấy ảnh rất đẹp, rất gợi cảm và phụ nữ. Về mặt này thì tôi nghĩ chắc không chỉ một mình tôi thấy đẹp.

Nhưng rồi một ai đó gán cho cái áo dài mà cô hoa hậu mặc là quốc phục, là thể diện quốc gia… và khẳng định hoa hậu đã xúc phạm đến quốc thể khi ăn mặc như thế để chụp ảnh. Thế là chỉ đơn giản là tà áo dài của phụ nữ, từ một tấm ảnh một cô gái đẹp bỗng trở nên một vấn đề lớn lao tầm cỡ quốc gia.

Tôi thì chẳng đồng ý như thế một tí nào.

Áo dài, theo tôi được biết do Nhà may Cát Tường sáng tác và may ra nó lần đầu tiên vào năm 1936. Chất liệu thường dùng là lụa. Áo dài được phụ nữ Việt Nam yêu thích, có lẽ vì nó giấu đi được nhược điểm nếu có và quan trọng nhất là nó thể hiện được những đường nét gơi cảm của phụ nữ. Cô hoa hậu dùng nó làm phương tiện để thể hiện những đường cong gợi cảm của mình cũng là điều dễ hiều thôi.

Còn quốc phục lại là vấn đề khác. Thời phong kiến, vua chúa mặc một loại, một kiểu. Quan lại mặc một loại, một kiểu. Thường dân kiều khác. Cái kiểu phân biệt như thế chúng ta đã bỏ từ lâu. Vì thế, theo tôi, không nên ủng hộ quan điểm quốc phục làm gì. Bởi vì, nếu có quốc phục, chúng ta sẽ phải làm ra cả một bộ thể chế nào là nó được may như thế nào? Chất liệu gì? Dùng trong trường hợp nào? Ai được dùng? Dùng như thế nào?

Nếu lấy áo dài làm quốc phụ thì phải ghi rõ là quốc phục của phụ nữ. Mà đã có quốc phục của phụ nữ thì chẳng lẽ không có quốc phục của đàn ông? Quốc phục của đàn ông thì biết lấy cái gì? Không lẽ áo bà ba, quần bà ba và guốc mộc?

Chưa hết những phiền toái nếu những giả định trên trở thành hiện thực, chỉ giả thiết rằng áo dài được coi là quốc phục thì chị em phụ nữ hết cửa mặc nó đại trà.

Thế cho nên, áo dài là của phụ nữ. Cô hoa hậu nói riêng và các chị em phụ nữ nói chung cứ nên mặc nó, để gợi cảm, để lẳng lơ, để điệu đà, để cuốn hút, để…. gì nữa thì cứ thoải mái. Đừng gán ghép những mỹ từ quá to tát mà làm tà áo dài thêm oan uổng.





Chủ Nhật, 19 tháng 2, 2012

CÂU CHUYỆN BẢN QUYỀN



Khi tranh chấp giữa Công ty Cổ phần Bóng đá Chuyên nghiệp VPF và Công ty Cổ phần Viễn thông và Truyền Thông An Viên AVG xảy ra, thú thực là tôi đã định viết một bài báo về vấn đề này. Tinh thần của tôi là ủng hộ AVG.

Số là năm 2006, câu chuyện về bản quyền truyền hình Wold Cup ở Việt Nam khá ầm ĩ, tôi đã viết môt bài bình luận đăng trên báo Lao Động. Thế nên khi gặp sự việc tương tự, ngứa tay định viết cũng là điều dễ hiểu, Nhưng rồi chưa viết được dòng nào thì thấy bài viết nhiều quá, mà hầu hết lại viết chắc tay và hay hơn bài của tôi nên thôi, đành xếp cái ý tưởng ấy lại.

Sáng nay đọc báo, thấy đăng ý kiến chính thức của Bộ Tư Pháp. Theo đó, Bộ bày tỏ quan điểm rằng bản hợp đồng giữa Liên đoàn Bóng đá Việt Nam VFF và AVG là không trái với luật pháp hiện hành. Như thế có nghĩa là cuộc chiến (nếu có thể gọi đó là cuộc chiến) bản quyền truyền hình giữa VPF và AVG đã kết thúc. Bản quyền truyền hình hoàn toàn thuộc về AVG.

Như thấy trút được một gánh nặng!

Chẳng phải vì tôi thích thú gì ông AVG nên ủng hộ. Và cũng chẳng phải tôi thù ghét gì ông VPF mà mong ông ấy thua cuộc. Cũng giống như vụ Tiên Lãng mà tôi đã đề cập, ở đây, tôi chỉ cảm thấy vui nhất bởi vì một chi tiết nhỏ, chi tiết về cái tình của bản hợp đồng giữa VFF và AVG.

Ai cũng biết trước khi AVG mua bản quyền truyền hình bóng đá từ VFF, chẳng có bất kể một công ty truyền thông nào, một đài nào tha thiết với cái bản quyền này cả. Nghe đâu có đài trả vài chục triệu một trận để truyền hình, cơ bản, như họ nói, là để phục vụ nhân dân mà thôi. Trong hoàn cảnh đấy, hợp đồng bán bản quyền cho AVG của VFF phải coi là được giá. Tất nhiên, vào lúc ấy, vào thời điểm ấy và trong bối cảnh ấy.

Nhưng rồi VPF ra đời. Lập tức họ quan tâm đến lĩnh vực này. Đương nhiên, vào thời điểm có VPF, câu chuyện về bản quyền đã khác đi một ít. Một vài đài muốn nhảy vào. Ai đó nói rằng giá bán của nó có thể lên đến gấp 10 lần cái giá mà VPF đã mua. Thế là cứ “bấn tù tì” cả lên. Người ta tìm mọi cách có thể để vô hiệu hóa, để hủy, để vứt bỏ cái hợp đồng này.

Có thể do chưa có kinh nghiệm, chưa quen với sự khốc liệt của kinh doanh, cũng có thể vào thời điểm đó, VFF vì không có ai quan tâm… và nhiều lý do khác nữa, đã ký với AVG bản hợp đồng này hơi bị hớ. Cứ cho là thế đi chăng nữa thì cách giải quyết vấn đề cũng không thể như kiểu hành xử của VPF đang làm được.

Khi anh còn mặc quần ta, áo bà ba, đi guốc mộc, người ta sẵn sàng đi cùng anh. Đến khi anh mặc vest, quần tây, giày tây, anh lại định đạp người ta xuống bờ ruộng, hất người ta ra để bắt tay với người khác. Tôi nghĩ, bất kể một doanh nhân nào, dù đại gia hay tiểu gia, còn một chút tình, cũng không thể ủng hộ cách cư xử như vậy được.

Cho nên cái kết cục của cuộc tranh chấp này, cũng giống như vụ Tiên Lãng, lại là cái kết thục thật có hậu!