Thứ Hai, 4 tháng 6, 2012

NHỮNG CHUYẾN BAY ĐÊM



Máy bay hạ cánh rồi từ từ chạy vào khu vực nhà ga. Vậy là lại kết thúc một chuyến bay nữa. Bao nhiêu chuyến như thế rồi trong hơn 15 năm qua? Chẳng thể nào nhớ hết. Chỉ chắc chắn là nhiều lắm rồi. Nhưng lần này có vẻ khác một chút, vì đã từ lâu anh không còn bay muộn như thế này nữa. Đồng hồ chỉ hơn 20 giờ. Anh tư nhủ, hơi mệt, nhưng cũng hay. Nhìn cảnh đường băng nhấp nháy ban đêm thật là đẹp.

Qua ô cửa sổ nhỏ, anh thấy trên đường băng kế bên, một chiếc Boeing 747 đang chạy đà chuẩn bị cất cánh. Bất chợt anh mỉm cười. Giờ này người ta mới đi còn chưa thấy gì là muộn. Mình đã được về nhà rồi mà còn oải nữa là sao? Hơn 20 giờ, tức là phải 2 tiếng nữa, chuyến bay ấy mới tới được Sài gòn. Thật khó hình dung muộn như thế mình mới hạ cánh.

Chiếc Boeing 747 bắt đầu rời khỏi đường băng. Anh chợt thấy lòng mình bâng khuâng. Và không hiểu sao, anh nhớ lại y nguyên cảm giác xúc động về những chuyến bay đêm của mình từ hơn 15 năm về trước. Những chuyến bay khởi hành muộn lắm, có chuyến tới Sài gòn nửa đêm, thậm chí, gần 2 giờ sáng.

Hồi ấy, làm việc trong một dự án hợp tác với Vietnam Airlines, mỗi tháng, anh được cấp ít vé miễn phí (FOC) để phục vụ cho các chuyến công tác. Vé miễn phí nên bắt buộc phải đi vào những giờ ít thuận lợi nhất. Nói tóm lại, hầu như là bay vào ban đêm. Lâu dần thành quen, cứ chập tối anh mới bắt đầu lên xe tới sân bay và chuyến nào hạ cánh trước 22 giờ đã được xem là hạnh phúc.

Suốt thời gian làm việc cho dự án, anh không biết đường băng vào ban ngày hình thù thế nào, máy bay hạ cánh ra sao? Anh tới Sài gòn vào đêm muộn. Trở lại Hà Nội có khi còn muộn hơn. Cứ thế, hơn 4 năm trời đằng đẵng cho tới ngày dự án kết thúc. Những chuyến bay đêm cũng không còn đồng hành với anh nữa.

Hơn 10 năm đã trôi qua…

Cho tới tối hôm nay, tới buổi tối với chuyến bay đêm tình cờ này. Chiếc Boeing 747 đã rời đường băng bay vào đêm tối bao la. Tiếng cô tiếp viên vang lên, kéo anh ra khỏi mạch hồi tưởng. Anh bước xuống sân ga mênh mông, tận hưởng những ngọn gió mát rượi sau cơn mưa giông mùa hè. Những ngọn đèn hai bên đường băng lung linh làm anh liên tưởng đến những bông hoa địa lan đang vào mùa khoe sắc thắm.

Một cảm xúc đã từ lâu lắm rồi mới trở lại…



14 nhận xét:

  1. Ồi, bài này tình củm ướt rượt nhỉ hi hi....
    cách đây 5 năm, em cũng toàn phải bay đêm để tiết kiệm chi phí hihi... khi được chuyển sang bay ngày, cảm xúc cũng lâng lâng khó tả :-P

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hì, mít ướt quá hả em? Lâu lâu xúc động em ạ!

      Xóa
  2. Ui, bài này hay thía? Lâu lắm roài mới thấy A vít 1 bài hay ^^

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hà hà, vậy là hầu hết là những bài dở phải không em?

      Xóa
  3. Trong cuộc đời nhìn lại đi lên là HP Anh nhỉ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. A thích cảm giác đi lên, thích hình ảnh máy bay cất cánh!

      Xóa
  4. Những ngọn đèn hai bên đường băng lung linh làm anh liên tưởng đến những bông hoa địa lan đang vào mùa khoe sắc thắm

    hú hú, em nhìn hoa địa lan tưởng là bóng đèn đường không à :-))

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hi, bóng đèn đường đúng rồi em, nhưng anh đang liên tưởng bóng đèn đường ở mặt đất, chứ không ở trên cao.

      Xóa
  5. Ngày đầu tiên thì em còn nhìn ngắm đèn đường băng, còn nhìn mây nhìn núi rồi chụp chọat. Zờ thì hết rồi, chẳng ngắm ngó ngạc nhiên gì cả.

    Ngược lại, bi giờ em có thể biết được biển rộng bao nhiu, lúc nào nó êm và khi nào nó quậy quọ. Như một ngư dân, em còn có thể đoán được ở khúc đại dương nào có nhiều sóng dử đấy.

    Nhưng mờ, cái đáng ngại trong những chuyến bay là khi người ta đánh thức mình dậy để chén, mặc dù em là đứa rất thích chén. Sợ nhất đồ ăn trên máy bay, ngán kinh khủng khiếp, nó là những bữa ăn ngấy chưa từng thấy.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bữa ăn sực mùi airline mà em. Có một ông nhà thơ viết cả một câu về mùi bữa ăn airline đấy!

      Xóa
  6. A của ngày hôm nay cũng chẳng có nhiều đổi khác, so với A của 15 năm về trước. Bởi tâm hồn hình như vẫn vẹn nguyên, k có sự xuất hiện của tuổi tác, & cả sự già nua!

    Chúc mừng A Thụy đã có khoảnh khắc lí tưởng (ngắm địa lan) trên Hòn ngọc Viễn đông, đặc biệt khi Ngọc dưới đêm!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn em! Có sự xuất hiện của tuổi tác. Anh thấy mình đã già em ạ!

      Xóa
  7. sao anh Thuỵ chưa bao giờ bốt cái clip này??? :=))

    http://www.youtube.com/watch?v=BGzHV9S49bg&feature=related

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hì, hóa ra em cũng biết cái chương trình này à?

      Xóa